Cỏ bồng lay mất rễ, Trôi nổi tuỳ gió bay. Ai xui gió lốc nổi, Thổi ta vào trong mây. Lên cao tới vô hạn, Bao giờ dừng lại đây. Giống như người du tử, Tòng quân tháng năm dài. Áo ấm che không đủ, Rau ăn bụng chẳn đầy. Đi thôi đừng nhắc mãi, Lo nghĩ già lắm thay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.