Cô chủ, nàng tiên của ta!
Mang rượu ra đây, ta uống,
đến
Xa lắm nên ta đã khát
Gió rít điệu nhạc chói tai,
Thể xác, tâm hồn lạnh cóng:
Nhìn ta đi, em chủ quán!
Mắt xanh sưởi ấm lòng ta.
Rượu này nàng lấy đâu ra?
Sao chua như là táo dại.
Hãy ôm hôn ta, hôn mãi,
Nụ hôn ngọt lịm đôi môi.
Nàng đẹp, nụ hôn, rượu chua…
Mấy chốc chân ta lảo đảo;
Ôm đi, cô em yêu dấu!
Chớ đợi ta ngã sóng xoài.
Ngực em, ôi sao mềm mại!
Cho ta làm gối nghỉ ngơi;
Giường cứng, nhà ta xa lắm
Hôm nay về chẳng tới nơi.
Hortobagy, 10-1842
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.