Thơ » Hungary » Petőfi Sándor
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 17:24
Hortobágyi kocsmárosné, angyalom!
Tegyen ide egy üveg bort, hadd iszom;
Debrecentől Nagy-Hortobágy messze van,
Debrecentől Hortobágyig szomjaztam.
Szilaj nótát fütyörésznek a szelek,
Lelkem, testem majd megveszi a hideg:
Tekintsen rám, kocsmárosné violám!
Fölmelegszem kökényszeme sugarán.
Kocsmárosné, hej hol termett a bora?
Savanyú, mint az éretlen vadalma.
Csókolja meg az ajkamat szaporán,
Édes a csók, megédesűl tőle szám.
Szép menyecske... savanyú bor... édes csók...
Az én lábam idestova tántorog;
Öleljen meg, kocsmárosné édesem!
Ne várja, míg itt hosszában elesem.
Ej galambom, milyen puha a keble!
Hadd nyugodjam csak egy kicsit fölötte;
Úgyis kemény ágyam lesz az éjszaka,
Messze lakom, nem érek még ma haza.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm kia 17:24
Cô chủ, nàng tiên của ta!
Mang rượu ra đây, ta uống,
Debrecen đến Hortobagy
Xa lắm nên ta đã khát
Gió rít điệu nhạc chói tai,
Thể xác, tâm hồn lạnh cóng:
Nhìn ta đi, em chủ quán!
Mắt xanh sưởi ấm lòng ta.
Rượu này nàng lấy đâu ra?
Sao chua như là táo dại.
Hãy ôm hôn ta, hôn mãi,
Nụ hôn ngọt lịm đôi môi.
Nàng đẹp, nụ hôn, rượu chua…
Mấy chốc chân ta lảo đảo;
Ôm đi, cô em yêu dấu!
Chớ đợi ta ngã sóng xoài.
Ngực em, ôi sao mềm mại!
Cho ta làm gối nghỉ ngơi;
Giường cứng, nhà ta xa lắm
Hôm nay về chẳng tới nơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.