Tiết trời đã ngả về thu,
Ngày đà ngắn lại, nắng như nhạt dần,
Rừng chiều trong áng phù vân,
Chập chờn ẩn hiện lúc gần, lúc xa,
Lá buồn xào xạc trong ta,
Cánh đồng thu nhuốm sương sa đầy trời,
Gọi đàn tiếng sếu xa vời,
Mỏi mòn đôi cánh đất trời phương Nam.
Nỗi buồn này để ai mang,
Đầy sân lá đỏ đã sang tháng Mười.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.