Nàng trong sáng tựa giữa trưa,
Nàng còn bí ẩn hơn vừa nửa đêm.
Lệ sầu chưa dính mắt huyền,
Hồn nàng chưa có thói quen đau buồn.
Đời tôi đau khổ sống còn,
Vì nàng thân phận mỏi mòn. Than ôi!
Như biển muôn kiếp lệ rơi,
Phải lòng bờ mộng suốt đời lặng câm.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.