Nàng rạng rỡ như ban trưa trong sáng,
Và như đêm, bí ẩn tựa giấc mơ.
Đôi mắt nàng chưa hoen lệ bao giờ,
Và tâm hồn chưa biết mùi cay đắng.
Còn tôi, phận khổ đau tranh đấu
Duyên định rồi, phải đắm đuối vì nàng.
Ôi khác nào biển lệ đắng ngập tràn
Mãi vẫn yêu một bến bờ bình lặng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.