“Ngay hồi đó - không đúng ư? -nơi hẻo lánh,
Ở xa quá, ta ít nghe người đời bàn tán,
Ông gặp em, đâu có thích… Cớ làm sao
Giờ theo em, chẳng buông thả lúc nào?
Sao ông để ý em nhiều đến thế?
Chắc không phải, trong làng danh gia đáng nể,
Khi chính em có vị thế đàng hoàng,
Vì em giàu với tước vị cao sang;
Vì chồng em chịu nhiều vết thương chiến trận,
Nhà em được Đức vua ghi ơn công trạng,
Có phải chăng chuyện ô nhục em vỡ ra,
Miệng người đời như gió cuốn truyền xa,
Với xã hội, em sẽ mang tội lỗi
Làm tài quyến rũ của ông thêm nổi?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.