Nửa ngày ngồi dưới cây tùng
Xem ra cơ hội đã chừng lãng quên
Hú dài một tiếng vang rền
Bên kia vách núi đáp liền vọng sang
Như mờ như tỏ sóng vang
Âm thanh đáng sợ rõ ràng, nghe coi
Một trăm năm nữa xa xôi
Ta trong tai của người đời được nao?
Như lời báo trước vì sao
Lại vang truyền đến lọt vào tai nguơi
Kìa cây tùng cổ đang cười
Đồng lòng cần phải vững nơi thành đồng
Nên quay lưng với hư không
Cái hư danh để sau cùng bản thân
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.