Khổ người nghèo, ai biết? Vợ nhà sầu oán luôn. Ngài hãy nghe chị nói, Lòng sẽ thấy đau buồn: “Ôi! đứa bé ẵm ngửa, Không bằng chú nai con. Miếng đất vườn nhà ở, Bọn lại giẫm đến mòn. Ra cổng trông đầm núi, Ngoảnh mặt như mất hồn. Bao giờ gặp quan phủ, Quỳ xuống kể nguồn cơn!”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.