Vẻ chi một gái chốn khuê phòng Cương liệt lòng sương thu ánh hồng. Lừa dối giặc Hồ con côi cút, Nàng Khương nào lại phụ bạc chồng. Tiết cao trăng rọi càng thêm tỏ, Trên đá sương rơi, như lệ dòng, Thiên hạ nhà Trần trăm năm đó, Hỏi ai thực tốt với duyên không?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.