Ngập ngừng người đứng để xin ăn, Nghèo đói dám đâu lên tiếng than. Lề áo vá bằng mê nón rách, Đợi đồng tiền lẻ để sinh tồn. Thuế thu đang lúc cùng cần gấp, Phiêu bạt chân trời mảnh tội dồn. Trẻ nhỏ chớ mà trêu chọc họ, Dù không tài cán cũng con người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.