Cỏ mọc ải xưa, đầy khắp đường,
Biệt ly cảnh thật đáng đau thương!
Con đường qua ải ngoài mây lạnh,
Lữ khách ra về chiều tuyết sương.
Nhỏ sớm mồ côi, quê đất khách,
Chậm quen biết bạn nạn hay vương.
Nhìn nhau suông chỉ nín dòng lệ,
Gió bụi đường đời sao gặp thường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.