Đâu dám không tài luỵ thịnh thời, Khe đông nhà cũ nhớ về nơi. Thượng Bình học thói gả con sớm, Đào lệnh đừng theo quan trễ rời. Dế hót cỏ thu sao cấp thiết, Ve kêu trong núi bi thương đời. Cửa sài tịch mịch không ai tới, Hẹn được rừng sâu mây áng trôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.