Vội vã ngâm thơ lại thấy buồn, Mười năm đùn đẩy chuyện danh suông. Không cam trọng vọng đường kinh khuyết, Cầu được ban ơn chốn thế môn. Hoạch định xưa sau tuỳ định mệnh, Cuối cùng suy tính mới tinh khôn. Trước đèn chuyện vãn ông sao tiếc, Đúng lúc sâm tà đẩu khuất non.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.