Cho ngựa qua dòng thu uống nước, Nước lạnh gió như dao cắt da. Trên bãi cát bằng trời sắp lặn, Lâm Thao nhìn thấy mờ xa xa. Ngày xưa chiến địa Trường Thành ấy, Ý khí cao người biểu lộ ra. Đủ hết bụi vàng chuyện lúc trước, Chỉ còn xương lẫn cỏ cùng hoa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.