Một lão nho tồi giữa gió sương, Cười thân người Kỷ ngốc như thường. Mây ngàn gửi tứ, lòng thanh thản, Trời đất dạo cùng, đâu cố hương? Áo mão nào hay thời thịnh trị, Cỏ cây còn biết cõi biên cương. Sự đời tráo trở xin đừng nói, Mừng đặng ngày về rượu ngát hương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.