Lá trắc xanh đắng còn nuốt được Mảnh ráng ngời cao mặc cứ xơi Cùng chung thô lỗ bao người Đường ta là chịu cuộc đời khó khăn Giếng mai không gạo giá băng Giường đêm không áo không chăn lạnh lùng Túi không những sợ thẹn thùng Để dằn dưới đáy một đồng sờ chơi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.