Đầu sông đứng ngóng quê hương,
Quê hương đâu phải dặm trường xa xôi.
Cớ sao mãi chẳng tới nơi,
Vừa đi, vừa đứng bồi hồi làm sao?
Thiếu người cáng võng, phải đâu,
Cũng không chờ đợi bạn bầu, những ai.
Từ khi vướng lấy luỵ đời,
Nửa bầu máu nóng nhường vơi vơi dần.
Đường đời biến ảo phong vân,
Việc đời ấm lạnh bao lần đổi thay.
Mũ treo còn chửa hẹn ngày,
Cổng sài nào biết sau này nơi nao!
Nghiệp xưa vườn ruộng dăm sào,
Rêu hoang cỏ dại ai nào ngó coi!
Họ hàng người cũng thưa rồi,
Bữa cơm dưa muối thết mời vẫn chưa.
Biệt ly biết đến bao giờ!
Thà im, im bặt, nói ra ngại lời.
Trời tây bóng đã xế rồi,
Vẫn còn nấn ná quê người một thân.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.