Con thiên nga phàm ăn
với cần cổ màu trắng cong như cái móc
như cái liềm nghiêng nghiêng
cắt vào khu rừng rong rêu
khoan cái mỏ mũi dùi
vào bùn đặc mượt như nhung và thối
nó vươn đầu lên và lạnh lùng
nhìn về bờ vịnh của giấc mơ, như một con rắn
Bài thơ trên nằm trong tập Cikada xuất bản năm 1953
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.