Ai cũng bảo rằng thương rằng nhớ
Mà sao em chỉ muốn quên Người
Càng muốn quên lại càng nhớ tới
Em thử nhớ xem quên có nổi
Cứ muốn quên lại càng thêm nhớ
Mà nhớ rồi lại chẳng thể quên
Hay là đừng quên, đừng nhớ nhỉ?
Hay là mặc quên nhớ được không?
Mặc lòng cố cũng không nguôi nhớ
Cứ miên man nhớ điệp nhớ trùng
Duy chỉ Người lòng em in bóng
Nếu nhất quyết bắt em phải quên
Nào đâu phải em quên không hết
Cách duy nhất là giấc ngủ và cái chết
Nên em chẳng thể rời bỏ Người đâu
Chao ôi, nếu so cùng nỗi nhớ chẳng thể phai màu
Gắng quên đi lại bội phần khổ đau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.