Mộng tỉnh bâng khuâng rộn tiếng chuông, Nắng thu lấp lánh chiếu qua song. Bối hối ngủ dậy sầu ôm gối, Man mác ngồi im lặng đốt hương. Sân trước quét sầu, nhàn lá rụng, Trời xa ngăn lệ, đếm chim hồng. Than ôi, thế sự nên sao đặng? Thơ cũ ba lần đọc Đại đông!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.