Mọi việc xem ra thảy vừa lòng,
Duy còn một điều chưa thoả mãn:
Hững hờ vẫn là khách Lạc Dương,
Thân cận phải đâu như Giáng, Quán.
Mấy lần nhận được lời châu phê,
Phận hèn càng lo đường hoạn nạn.
Gặp hồi đất nước lắm gian nguy,
Ngẩng nhìn mái nhà, ngầm ta thán.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.