Bốn mùa theo nhau đầy kín một năm;
Trong đầu người cũng bốn mùa như vậy:
Mùa xuân khoẻ mà tâm hồn trong trẻo
Tưởng như ôm cả vẻ đẹp, nhẹ nhàng.
Có mùa hè với cây ngát hương xuân
Của ý trẻ, người ưa nghiền ngẫm mãi,
Và nhờ có những giấc mơ như vậy
Mong tiếp cận Thiên Đường:những vịnh lặng yên
Đón hồn người trong Mùa Thu của nó
Vào lúc cánh xếp rồi, con người chỉ
Lơ đãng nhìn sương, và để trôi đi
Bao chuyện hay như suối qua bậu cửa.
Và có cả Mùa Đông xanh xao, tàn tạ nữa
Nếu không, con người đâu phải của trần gian.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.