Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: nỗi buồn (67)

Đăng bởi tôn tiền tử vào 30/12/2014 12:55, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 18/01/2017 08:05

1.
Người bảo đọc thơ mụ buồn bỏ mẹ
Người bảo đừng mượn thơ để thổ lộ
Người bảo phải đi ra khỏi nơi tâm hồn mình trú ngụ
Chiều nay biết đi đâu
Mưa đọng mái hiên nhà hàng xóm gõ suốt mấy ngày mưa
Nước vã ra ở tường và trên nền đất
Mùi ẩm mang vị mốc
Ta lại trở về với ta thôi
Bắt lại những gì tuột theo thời gian
Cấy lại trên cánh đồng ký ức mầm hạt mới
Tháng mười sang thu dịu hơi nắng hạ
Đón chờ gì khi lành lạnh màn đông

2.
Ta một sinh linh chẳng có ích và chẳng có hại
Chẳng là kí sinh trùng và không bản ngã
Mỗi ngày khi thân xác này chưa bị nghiền thành tro lạnh ta viết
Cho mình và cho những giọt nước mằm mặn mỗi ngày rơi xuống

3.
Chơi trò nhìn qua kẽ ngón tay
Thấy tay mình hồng hơn tay người khác
Người làm thơ không đếm chữ đếm sao được lề thói ở đời
Ta đếm nhảy con số chẵn lẻ
Ta đếm lệch tay trái tay phải
Và ta luôn thấy thừa và thiếu

4.
Ta không còn là người xưa
Trong cơn hồng thuỷ lạy mưa lạy trời
Ta không là trẻ lên mười
Nghe câu cổ tích mà ngồi ước ao
Ước ơi là ước
Điều ước chập vào lời bốc hơi bên chén trà nóng ngồi xổm nơi góc phố
Điều ước cuốn vào bụi xe thốc nồng nặc qua đường
Giống như bao người sống mò mẫm trong môi trường hạn hẹp từ lúc mới sinh ra
Điều ước quẩn nơi bước chân nhợt nhạt cớm nắng gió ngây thơ sức mạnh đổi thay
Điều ước bị vặt trụi sợi non tơ niềm tin

5.
Dở hơi chắc vậy
Pha mùi của bát mì nóng trong căn phòng đóng kín
Ngoài kia bao lầm lụi vãn than
Ra ngoài kia nhặt thêm lời thương thêm thi tứ để mà lảm nhảm
Dở hơi không biết thơ dở hơi
Ve vuốt ngôn từ cằn cỗi và sáo rỗng
Không thể định nghĩa những điều không thể
Không thể cắt nghĩa những điều hiển nhiên
Viên đạn mỉm cười ư
Đồng tiền chạy thẳng từ máy in tiền tới áo rách thơm ngậy mùi mực in ư
Cái ác đến gõ cửa cái thiện lại quay lưng chạy trốn ư
Phát sinh câu tục ngữ ở hiền gặp lành
Phát sinh đói cho sạch rách cho thơm
Dở hơi đuổi hụt hơi bao điều không thể

6.
Lí thuyết nói từ nơi có học trở thành lí luận
Lí luận nói từ nơi có chức quyền trở thành chân lí
Chân lí phát từ căn phòng không biết cơn nóng lạnh của thời tiết
Ráo mồ hôi phẳng vệt là không ròng ròng mưa tuôn và nắng gắt
Những chiếc xe không dính đất bùn đi kiểm tra bùn đất
Câu hỏi của lúa khoai nhận lời đáp của lí luận sặc sụa hơi nấu ra từ lúa từ khoai
Những cao ốc nhấn bụi tre làng thấp xuống
Lên tầng cao ư thơ có cất cao lời

7.
Em bây giờ đã già rồi
Và anh cũng đã là người năm xưa
Chúng ta để tuột tình yêu theo những lời ve vuốt
Chúng ta để tuột ve vuốt theo những tham vọng mưu sinh
Những câu thơ ngọt ngào năm ấy
Có lời ngọt ngào nào dành cho mái tóc rụng rời sương gió
Tình yêu lệch với năm tháng đắng cay
Mỗi bữa cơm ăn nấc nghẹn
Sẽ thử
Tiêm liều vắc xin diệt vi rút thời hiện đại
Uống một loại kháng sinh phục hồi thương nhớ
Trệu trạo đi hoa cỏ tuổi thơ ngây
Ước gì mình có nhau đây
Để rồi tay chạm lòng tay thẹn thùng
Bàn tay già nua lạnh cóng
Lời anh em lập cập dưới làn môi
Ngập ngụa sự đời nhấn chìm âu yếm
Tìm đâu say mê như thể lần đầu

8.
Những người đàn bà như tôi
Chỉ lo một nỗi đầy vơi phận mình
Nhỏ nhoi một kiếp sinh linh
Ước mơ mọn giữa nhân tình đảo điên.


Nguồn: Bùi Kim Anh, Nhặt lời cho bóng lá (thơ), NXB Phụ nữ, 2015