Hỡi những hàng cây tắm nắng sương,
Đơm hoa duyên dáng giữa bình yên,
Làm tươi cánh đồng, xanh cánh rừng,
Những đứa con ngoan của cõi tiên.

Khoái cảm - mẹ lành của Ái tình,
Sinh ra muôn loại dưới quang vinh,
Cũng phả hơi thở đầy hương ngát,
Lên khắp thân cây những vắt hoa.

Sinh từ Bão Khát tựa con người,
Là con của hoa những ngày vui,
Khát khao gom nhặt linh hồn tán,
Thủ thỉ tìm nhau giữa đất trời.

Cắm rễ sâu cày trong đất mẹ,
Bao bọc thân mình giữa lặng im,
Vươn tới mầm sống rồi nhân rộng,
Trọn đời dở dang chốn phế phồng.