Thơ » Pháp » Anatole France
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:27
Ô vous qui, dans la paix et la grâce fleuris,
Animez et les champs et vos forêts natales,
Enfants silencieux des races végétales,
Beaux arbres, de rosée et de soleil nourris,
La Volupté par qui toute race animée
Est conçue et se dresse à la clarté du jour,
La mère aux flancs divins de qui sortit l’Amour,
Exhale aussi sur vous son haleine embaumée.
Fils des fleurs, vous naissez comme nous du Désir,
Et le Désir, aux jours sacrés des fleurs écloses,
Sait rassembler votre âme éparse dans les choses,
Votre âme qui se cherche et ne se peut saisir.
Et, tout enveloppés dans la sourde matière
Au limon paternel retenus par les pieds,
Vers la vie aspirant, vous la multipliez,
Sans achever de naître en votre vie entière.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 09:27
Hỡi những hàng cây tắm nắng sương,
Đơm hoa duyên dáng giữa bình yên,
Làm tươi cánh đồng, xanh cánh rừng,
Những đứa con ngoan của cõi tiên.
Khoái cảm - mẹ lành của Ái tình,
Sinh ra muôn loại dưới quang vinh,
Cũng phả hơi thở đầy hương ngát,
Lên khắp thân cây những vắt hoa.
Sinh từ Bão Khát tựa con người,
Là con của hoa những ngày vui,
Khát khao gom nhặt linh hồn tán,
Thủ thỉ tìm nhau giữa đất trời.
Cắm rễ sâu cày trong đất mẹ,
Bao bọc thân mình giữa lặng im,
Vươn tới mầm sống rồi nhân rộng,
Trọn đời dở dang chốn phế phồng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.