Đồng trinh ném một nhành cây
Nụ cười môi mẹ công dầy luyện sao
Người nàng ấm áp, thưởng cao
Khát khao vụt trỗi tưởng đâu dậy thì.

Rừng đêm vẳng tiếng thì thào
Ngây thơ hợp nhất thịt da, tinh thần
Máu trẻ nóng, nụ hôn ngần
Trộn vào môi đẫm, tình đang chín muồi.

Khi yêu muốn vuốt, muốn nhay
Bạn ơi có biết lúc này tình tan
Giúp nhau khích lệ ân cần
Cặp đôi trời dựng một lần đẹp sao.

Tâm đâu bất tử là hôn
Tình nhân, trinh trắng hết lời ngợi khen
Chết thiêng là chết vì tình
Khen rồi ấy lúc vì tình hôn say.


Nguồn: Nhớ chuyện nay, Trần Đông Phong, NXB Hội nhà văn, 2013