Thơ » Rumani » Ana Blandiana
Umbrei mele i-e frica
De umbrele arborilor
Mai mult decat
Mi-e frica mie de arbori -
Arborii nu indraznesc
Sa m-atace
Dar in spatele meu
Se-aude mereu
O-ncaierare salbateca
De umbre.
Umbrei mele i-e frica
De umbrele pasarilor
Mai mult decat
Mi-e frica mie de pasari -
Pasarile trec pe deasupra mea
Si nu ma ating,
Dar umbra mea se chirceste,
Se rostogoleste ranita
De ciocul lunecat al unei umbre.
Umbra mea este lipsita de-aparare,
Ea nu are radacini
Ca urmele arborilor
Si nu stie
Ca umbrele pasarilor sa zboare.
Ea a fost adusa pe pamant
Sa ma urmeze
Cu intuneric sangerand,
Sa se prefaca in noapte in cele din urma
Si eu sa nu stiu de cand
Inaintez fara umbra,
Cantand
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 08/07/2025 10:36
Tôi luôn sợ bóng mình
Sợ bóng những rừng cây
Nhưng tôi sợ bóng mình
Hơn sợ bóng rừng cây
Mặc dù bên tai tôi
Luôn nghe tiếng rú gào dã thú...
Tôi luôn sợ bóng mình
Sợ bóng những đàn chim
Nhưng tôi sợ bóng mình
Hơn sợ bóng đàn chim
Bởi chim trời bay qua
Không để lại trên đầu tôi
vấn vương dấu vết...
Còn bóng tối thường làm tôi mòn mỏi
Làm tôi đớn đau
Trước bóng của mình
Tôi không biết lấy gì tự vệ
Bởi bóng của mình không có gốc gác, ngọn ngành
Như bóng những loài cây
Và vô tri
Như chim trời cá nước
Bóng của mình sinh ra từ cá nước
Bóng của mình sinh ra từ mặt đất
Bóng của mình là cội nguồn bóng tối
Làm nên bóng đêm
Và những điều phiền muộn
Biết đến bao giờ, tôi
Thoát được bóng mình đây...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.