Sao chúng mình không quay về với những vườn cây
Trong sự im lặng nhất thời của hạt
Đã ngàn năm rồi trước khi ta nhìn thấy
Hạt vẫn quay cuồng trong ngần ấy mùa thu...

Những tảng băng hình thành nên những áng mây
Trong sự hỗn độn của đất trời kề cạnh
Giống như muôn đời nay
Những cây anh đào chỉ khoe sắc anh đào...

Những huyền thoại xưa nay đều thay đổi luật chơi
Trong thế giới thiên đường hư ảo
Nhưng những cây mơ bao giờ cũng chỉ
Giọng, tiếng của loài mơ không thể đổi thay

Không có một điều gì trên thế gian này
Cứ hiện tồn mãi mãi
Chỉ những cây táo trong vườn nhà là muôn thuở
Táo vẫn giòn, ngọt với thế gian...

Đồng hồ thế gian vẫn đều nhịp chuyển, qua
Gieo những phút giây ngọt ngào như quả cây, như hạt
Thời gian sẽ biến chúng thành cồn, thành rượu
Một thế kỷ ngả nghiêng
Bởi sự ngân vọng của hoa trái vườn nhà...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)