Hoàng hôn xuống một ngôi sao vừa mọc
Ngôi sao xanh khắc khoải gọi hồn tôi
Cồn cát nhỏ nằm ngủ yên ngoài vịnh
Vẻ lặng thầm khi tôi vượt biển khơi

Thuỷ triều cường vẫn còn như ngái ngủ
Tiếng ầm ào tung bọt đã nhiều lên
Ngoài xa tắp mịt mùng sâu của biển
Sóng trở về theo nhịp đập triền miên

Chuông chiêu mộ và hoàng hôn dần xuống
Chút nữa thôi trời đã tối hẳn rồi
Có gì đâu nỗi buồn lo tạm biệt
Để lên tàu xa bến mãi người ơi

Ngoài xa thẳm đâu thời gian biên giới
Cơn sóng triều cuốn phăng mãi trôi xa
Còn hy vọng giáp mặt chàng thuyền trưởng
Khi tàu mình qua cồn vịnh bao la


Nguồn: Thơ tình song ngữ, Liễu Nga Đoan, NXB Trẻ, 2001
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)