Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bảy
Đăng bởi Tung Cuong vào 25/10/2022 07:12
В возок боярский их впрягают,
Готовят завтрак повара,
Горой кибитки нагружают,
Бранятся бабы, кучера.
На кляче тощей и косматой
Сидит форейтор бородатый,
Сбежалась челядь у ворот
Прощаться с барами. И вот
Уселись, и возок почтенный,
Скользя, ползет за ворота.
«Простите, мирные места!
Прости, приют уединенный!
Увижу ль вас?..» И слез ручей
У Тани льется из очей.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 25/10/2022 07:12
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 12/04/2026 12:28
Ngay lúc ngựa đóng vào xe bà chủ,
Đám đầu bếp lo cho nhà ăn đầy đủ.
Cả núi đồ chất hết lên xe để đi xa,
Tiếng vặc nhau đám đánh xe và tiếng đàn bà.
Trên lưng chú ngựa gầy, lông dầy lởm chởm
Là người dẫn đoàn đi, rậm râu quai nón,
Đám gia nhân tập trung trước cửa nhà
Đến chào chia tay bà chủ. Và thế là
Người đi đã lên xe ngồi và xe chuyển bánh,
Xe lăn chậm, trượt qua cửa chính.
“Chào chia tay, biết bao chỗ thân thương!
Xin chia xa mảnh đất quê hương!
Liệu ta có ngày về thăm?..” Và nước mắt
Như suối chảy trên má Tachiana nghe mằn mặn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.