Biển và trời xanh
Tôi lạc trong đôi mắt cậu vào một chiều tháng sáu
Giữa dòng người, ánh mắt ta va vào nhau
Và cậu nở nụ cười.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín rồi đến mười
Tôi hướng về mặt trời và mong rằng cậu ở đó
Thế nhưng đã chẳng còn gì ngoài hoàng hôn thẫm đỏ
Cậu đã đi rồi.
Mọi thứ đã qua chẳng thể vãn hồi
Tôi vẫn viết về cậu như một người tôi đã từng yêu thương hơn tất cả
Chỉ tiếc hai ta chẳng thể chung đường mà chia làm đôi ngả
Trở thành người xa lạ giữa thế gian vô thường này.
Một người chẳng nghĩ suy gì, một người vẫn ngậm ngùi đắng cay.
25/03/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.