Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
3 người thích
Từ khoá: kỷ niệm (124)

Đăng bởi thica_đời vào 07/11/2007 17:56, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi thica_đời vào 07/11/2007 18:00

Anh đã đi xa không trở lại bao giờ
Và em ngỡ là em đã mất
Những đồng cỏ của anh,
những cánh rừng của anh,
  khi hoàng hôn gần tắt
Khi những lời yêu đương còn đọng trên môi

Anh đã đi xa, đi xa, đi xa.....
Con đường xưa đã mất dấu chân người
Ta đã  có những niềm vui khác biệt
Ta đã  có những nỗi đau riêng biệt
Đã lâu rồi anh mất em
Đã lâu rồi em mất anh
Đã lâu rồi
 ta quên.....

Nhưng sao hôm nay nỗi nhớ lại bùng lên
Như ánh trăng xanh dạt dào tuôn chảy
Như trời sao mênh mông, một vực sâu không đáy
Không làm sao lấp nổi cho đầy


Như thể ta chỉ vừa mới chia tay
Như tháng năm chưa có
 như tháng năm chưa có
  như tháng năm chưa từng có ...

Nơi chân trời ánh hoàng hôn cháy đỏ
Rực lên bao hạnh phúc chưa tàn
 Bao nhung nhớ chưa tàn
  Bao mộng ước chưa tàn....

Như thể ta không hề có cuộc đời riêng
Nơi anh không thể đến, nơi em không chờ đợi
Nơi những tinh tú từ nơi xa vời vợi
Còn gần em hơn anh.....

Sao hôm nay vết thương xưa như thể chưa lành
Em bỗng nhớ anh như nhớ anh lần chót !!!
Và em hiểu rằng em chưa mất
Những đồng cỏ của anh,
những cánh rừng của anh,
 những lời yêu đương đã chết  của anh