Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Bạch Mai » Năm bông hồng trắng (1996)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 08:46
Trong những giấc mơ, chị đã mơ về anh
Người đàn ông kiên nghị, tài hoa và từng trải
Trong giấc mơ, chị đã có hai bàn tay bé bé xinh xinh
Vuốt trên má mình
Trong giấc mơ, chị đã mơ được làm vợ làm mẹ
Thời gian đi qua những cánh rừng. Chị không còn trẻ nữa
Chị đã không gặp được người đàn ông trong mơ
Và không có đứa trẻ trong mơ
Dù đã hy vọng đã mong chờ
Mỗi sớm mai, rời những giấc mơ, chị vẫn cười lặng lẽ
Nhưng quỹ thời gian của chị không còn nhiều - chị đã không còn trẻ...
Chị vẫn trung thành với những giấc mơ
Nhưng chị nói: Quỹ thời gian của mình không còn đủ nữa
Mình chỉ dám mơ một nửa giấc mơ thôi:
Gặp một người đàn ông lỡ dở, có con rồi
Để làm vợ anh ấy và làm mẹ của đứa con anh ấy.
Có người cười chị: Sao ngốc nghếch như vậy!
Nhưng, người phụ nữ nhân hậu ơi, chị thật là một người biết yêu.
Những ai suốt đời đem thời gian vung vãi
Chẳng bao giờ hiểu được chị đâu!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.