Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi P ngày 23/05/2026 03:54
Tôi gặp một gã lữ khách đến từ miền đất cổ
Gã kể - “Hai chân đá trơ trọi, đứng sừng sững
Giữa sa mạc mênh mông...
Cạnh đó, trên mặt cát
Trồi lên nửa gương mặt đã vỡ nát
Mày nhăn, môi nheo, nhếch lên nụ cười lạnh lùng vô cảm
Quả thật, người nghệ nhân xưa kia đã thấy rõ
Chúng vẫn còn đây, khắc lên khối đá vô hồn
Cả bàn tay rủa xả, và con tim xâu xé.
Và trên tượng đài, dòng chữ này hiện lên
Chính ta đây, Ozymandias, Vua các Vua.
Thượng Đế hãy nhìn Công Trình ta, hãy tuyệt vọng!
Ngoài ra chẳng còn lại gì, ngoài một đống đổ nát
Một đống đổ nát huy hoàng, trần trụi và tầm thường,
Giữa đại dương đầy cát, giữa sa mạc mênh mông.”
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Bún Cá ngày 07/12/2018 18:28
Tây Hồ tuyệt cảnh tiêu tan,
Vắng ai, song vắng, mấy trang thư tàn.
Phấn son vô mệnh còn than,
Văn chương đốt dở còn mang nỗi hờn.
Hận kia trời chẳng đáp hơn,
Phong lưu oan khuất, chịu sờn nỗi đau.
Ba trăm năm nữa trôi mau,
Tìm đâu kẻ khóc nỗi sầu Tố Như.
Gửi bởi Hai Phong Do ngày 18/01/2018 19:14
Tôi dựng cho mình một tượng đài kiểu khác!
Quay lưng - với thế kỷ trơ tráo.
Đối mặt - với tình yêu của mình đã mất.
Ưỡn ngực – thành vồng xe đạp quay.
Chổng mông – vào biển cả những nửa sự thật.
Dẫu địa thế xung quanh
có khiến tôi phải xin thứ lỗi,-
gương mặt mình tôi chẳng đổi thay.
Tôi thích tầm cao và dáng điệu này.
Mệt mỏi sinh ra nông nỗi.
Em, Nàng Thơ, xin đừng trách.
Trí não tôi như màng lưới lọc,
chẳng phải là nơi chất chứa thánh thần.
Mặc người ta hạ bệ, di dời,
buộc tội chuyên quyền, độc đoán,
phá huỷ, băm vằm,- mặc hết,-
đất nước bao la,
từ bức phù điêu làm vui trong vườn trẻ
qua tròng mắt trắng đui mù
nước tuôn thành luồng quất thẳng lên cao xanh.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Hai Phong Do ngày 18/01/2018 18:59
Ta dựng một tượng đài
ở cuối con phố dài tăm tắp,
hay giữa quảng trường trung tâm thoáng rộng.
Ta dựng một tượng đài
một chút phong cách kiến tạo và rất nhiều hiện thực,
hài hoà với mọi cảnh quan.
Ta dựng một tượng đài
chẳng làm phiền ai cả.
Dưới bục tượng
ta phá bỏ bồn hoa,
và nếu những bậc trưởng thượng thành đô cho phép,
mở một khoảnh sân trước
để cháu con ta
nhíu mày nhìn lên trái cam mặt trời to đùng nhăn nhó
nhận ra bức tượng trên bệ đá
là nhà tư tưởng này, nhạc sỹ kia
hay một vị tướng quân.
Dưới chân tượng, tôi xin cam đoan,
sáng nào cũng có hoa tươi.
Ta dựng một tượng đài
chẳng làm phiền ai cả,
để cả những người lái xe
cũng thán phục những đường cong vĩ đại.
Nơi quảng trường
người ta hẹn hò nhau.
Ta dựng một tượng đài
bên đường hàng ngày tới công sở,
và quanh nó, khách nước ngoài
nhăn nhở chụp hình.
Đêm xuống ta sẽ chiếu đèn từ dưới lên sáng rỡ.
Ta dựng một tượng đài
một tượng đài dối trá.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Nguyễn Tuấn Anh 2k0 ngày 10/09/2017 15:26
Rừng Phong lác đác sương sa,
Núi Vu hiu hắt chiều tà âm u.
Lòng sông sóng rợn mịt mù,
Phía xa cửa ải mây thu che đầy,
Lệ tuôn khóm trúc hao gầy,
Con thuyền, vườn cũ thân này ngóng trông.
Rộn ràng may sắm áo đông,
Tiếng chày Thành Bạch gió lồng đưa xa.
Gửi bởi hongha83 ngày 09/04/2008 19:25
Tôi cảm thấy ở đáy sâu tăm tối
bánh lái dường như va phải cái gì
khổng lồ...
Và chỉ thoáng thế thôi. Chẳng có gì xảy ra hết cả!
Những con sóng... Bình yên...
Không lẽ có gì đó đã diễn ra hoàn tất
và, chúng ta, những kẻ bất an, đã bị tráo đi rồi?
Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.