Tôi gặp một gã lữ khách đến từ miền đất cổ
Gã kể - “Hai chân đá trơ trọi, đứng sừng sững
Giữa sa mạc mênh mông...
Cạnh đó, trên mặt cát
Trồi lên nửa gương mặt đã vỡ nát
Mày nhăn, môi nheo, nhếch lên nụ cười lạnh lùng vô cảm
Quả thật, người nghệ nhân xưa kia đã thấy rõ
Chúng vẫn còn đây, khắc lên khối đá vô hồn
Cả bàn tay rủa xả, và con tim xâu xé.
Và trên tượng đài, dòng chữ này hiện lên
Chính ta đây, Ozymandias, Vua các Vua.
Thượng Đế hãy nhìn Công Trình ta, hãy tuyệt vọng!
Ngoài ra chẳng còn lại gì, ngoài một đống đổ nát
Một đống đổ nát huy hoàng, trần trụi và tầm thường,
Giữa đại dương đầy cát, giữa sa mạc mênh mông.”


“Thượng Đế hãy nhìn Công Trình ta, hãy tuyệt vọng.” - mình hiểu ý câu gốc là thể hiện sự kiêu ngạo của nhà vua, nên mượn câu chuyện về tháp Babel trong Kinh Thánh để có hình nhé cụ thể hơn để dịch.

“Giữa sa mạc mênh mông, giữa đại dương đầy cát.” - hình ảnh sa mạc vô tận như đại dương làm mình nhớ tới một câu trong bài A horse with no name của America.
“Giữa sa mạc mênh mông” xuất hiện lại ở cuối nghe như câu chuyện cứ lặp lại tiếp tục.

“The ocean is a desert with it’s life underground
And a perfect disguise above”