Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi P ngày Hôm qua 03:54
Tôi gặp một gã lữ khách đến từ miền đất cổ
Gã kể - “Hai chân đá trơ trọi, đứng sừng sững
Giữa sa mạc mênh mông...
Cạnh đó, trên mặt cát
Trồi lên nửa gương mặt đã vỡ nát
Mày nhăn, môi nheo, nhếch lên nụ cười lạnh lùng vô cảm
Quả thật, người nghệ nhân xưa kia đã thấy rõ
Chúng vẫn còn đây, khắc lên khối đá vô hồn
Cả bàn tay rủa xả, và con tim xâu xé.
Và trên tượng đài, dòng chữ này hiện lên
Chính ta đây, Ozymandias, Vua các Vua.
Thượng Đế hãy nhìn Công Trình ta, hãy tuyệt vọng!
Ngoài ra chẳng còn lại gì, ngoài một đống đổ nát
Một đống đổ nát huy hoàng, trần trụi và tầm thường,
Giữa đại dương đầy cát, giữa sa mạc mênh mông.”
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.