Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Biển đêm (Victor Hugo): Bản dịch của Khái Hưng

Biết bao thuỷ thủ, bao thuyền chủ!
Gió thuận đưa buồm khắp viễn xứ,
Nay hồn tiêu diệt nơi chân trời!
Thảm thay! ngắn ngủi cái kiếp người!
Bể sầu không đáy trăng không sáng,
Lớp sóng vô tình vùi bao mạng.

Biết bao thuyền chủ cùng lính tầu!
Sau trận cuồng phong đời còn đâu!
Phù thi lênh đênh trên mặt biển.
Mặt biển mênh mông không bờ bến.
Các ông sóng bạc đến tranh nhau
Ông lôi lính thuỷ ông lôi tầu.

Hỡi ơi những ai số phận mỏng
Trôi giạt chiếc thân ngoài biển rộng,
Sóng dữ quăng thây ngọn thạch tiêu,
Trên bãi cát vàng sớm lại chiều,
Cha già mong ngóng mãi mà chết
Mong ngóng tới tận giờ vĩnh quyết.

Các bạn đồng nghiệp lúc đêm thanh,
Theo hàng neo gỉ ngồi vòng quanh
Hát cười kể những chuyện lưu lạc
Thường nhắc đến tên người mệnh bạc
Với kẻ cùng ai xưa chung tình,
Tủi ai đáy bể ôm rêu xanh!

Họ đồn, “kẻ kia nay sung sướng,
Đảo xa ngôi báu riêng mình hưởng”.
Rồi đây kẻ khuất hồn phách yên,
Sóng vùi thi thể người quên tên.
Thời gian lạnh lẽo buông màn tối
Câu chuyện ngoài khơi ai nhắc tới.

Mỗi ai mỗi việc mình biết mình,
Con người là giống chí vô tình!
Có đêm giông tố phá tan tác
Vợ goá chờ ai tóc đã bạc,
Ngồi nhóm lửa tàn trong bếp lò
Lửa lòng lại cháy vì người xưa.

Tới khi người yêu đã trăm tuổi,
Còn ai nhớ tên khách hồ hải
Không bia không mồ ngoài tha ma,
Không cành thuỳ liễu lả thướt tha
Không cả âu sầu mấy điệu hát,
Của người hành khất bên cầu nát.

Những lính thuỷ chết giờ ở đâu?
Hỡi sóng! ngươi hay bao chuyện sầu!
Các bà mẹ sợ quỳ hai gối
Khi ngươi dâng triều tiếng dữ dội!
Ấy tiếng thất vọng buổi chiều tà
Khi người sấn tới nơi chúng ta.


Bản in trên Tuần báo Phong hoá ghi tắt tên người dịch là T.K.G., tuy nhiên trong Chương 33 Hồi ký song đôi của Huy Cận có thông tin là Khái Hưng.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Sonnet (Félix Arvers): Bản dịch của Khái Hưng

Lòng ta chôn một khối tình
Tình trong giây phút mà thành thiên thu
Tình tuyệt vọng nỗi thảm sầu
Mà người gieo thảm như hầu không hay.

Hỡi ơi người đó, ta đây
Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân?
Dẫu ta đi trọn đường trần
Chuyện riêng đâu dám một lần hé môi.

Người dù ngọc thốt, hoa cười
Nhìn ta như thể nhìn người không quen,
Đường đời lặng lẽ bước tiên
Ngờ đâu chân đạp lên trên khối tình!

Một niềm tiết liệt, đoan trinh
Xem thơ nào biết là mình ở trong.
Lạnh lùng lòng sẽ hỏi lòng
Người đâu tả ở mấy dòng thơ đây!


Ảnh đại diện

Nguyệt hạ độc chước kỳ 4 (Lý Bạch): Bản dịch của Khái Hưng

Sầu lớn nghìn muôn mối
Ba trăm chén rượu ngon!
Sầu nhiều, rượu tuy ít
Rượu nghiêng sầu phải bon.
Sở dĩ biết rượu thánh
Rượu say mơ lòng son
Bá Di không nhận thóc
Nhan Hồi đói chết mòn
Thời ấy không thích uống
Hư danh sao vẫn còn?
Cua tôm là châu báu
Gò nem là cõi Bồng.
Và cần uống rượu tốt,
Gác cao cưỡi trăng tròn.


Ảnh đại diện

Nguyệt hạ độc chước kỳ 3 (Lý Bạch): Bản dịch của Khái Hưng

Ba tháng ở Hàm Dương,
Nghìn hoa đẹp như gấm.
Ai hay xuân mà sầu,
Nên cần uống nhiều lắm.
Tạo hoá sẵn phú bẩm,
Sống chết, một chén thôi
Muôn sự khôn xét thẩm.
Khi say quên trời đất,
Ôm gối nằm ngủ tắp,
Chẳng biết có thân mình
Vui ấy vui nào thấm.


Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: