Trang trong tổng số 6 trang (56 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Vanachi ngày 04/07/2008 11:05
Hoè phủ bên tây chọn ở gần,
Một nhà thanh bạch thú thanh bần.
Đầu giường gươm bạc đền tri kỷ,
Cạnh gối kê vàng mộng cố nhân.
Hồ hải xưa là tay lịch thiệp,
Phong lưu sau cũng vẻ quan thân.
Quê người năm muộn căm căm rét,
Riêng mến Băng Hồ đặc biệt xuân.
Gửi bởi Vanachi ngày 04/07/2008 10:56
Đã từng thi đậu nức hương lân,
Ai bảo thanh phong chẳng chữa bần.
Hoa cúc sau sương vời khách rượu.
Tứ mai giữa tuyết gợi hồn văn.
Đôi làn tóc rối tình quê khách,
Tám cánh bay cao, mộng cửa thần.
Mây bến, trăng thành trông ngóng mãi,
Cố nhân khi tới sắp thanh xuân.
Gửi bởi Vanachi ngày 04/07/2008 10:55
Muôn dân, cơm áo chực nhao nhao,
Vàng ngọc nhà ai sánh núi cao!
Anh giống xe lăn trong hiểm trở,
Tôi như thuyền dạt giữa ba đào.
Làng vua, tứ khách, mưa chiều đến,
Việc cũ, phòng văn, chuyện thuở nào.
Gió tỉnh hồn mơ, tin gửi đến,
Bờ nam, đứt ruột bốn năm châu.
Gửi bởi Vanachi ngày 04/07/2008 07:21
Chiêm tặc trong nồi trốn chết lâu,
Thần, dân bốn bể thảy căm thù.
Trăm năm ai biết còn quân giặc,
Tấc lưỡi ông đem dẹp rợ Hồ.
Ngựa sắt giáo vàng phanh sấu mập.
Cờ sao hịch vũ đuổi voi trâu,
Oai trời chốc lát miền xa sạch,
Công lớn làm nên thuộc bậc nho.
Gửi bởi Vanachi ngày 04/07/2008 02:26
Dưỡng nhàn trong núi định tìm nơi,
Tuổi lão về đây chọn một đồi.
Linh Vận giày in rêu lốm đốm,
Tử Du thuyền buộc mái chơi vơi.
Tháng ngày bận rộn, thoi đưa lẹ.
Rừng suối mơ màng, vẫn dạo chơi.
Chạnh tưởng Thanh Hư đề vịnh ấy,
Câu hay sá quản đến tai trời.
Gửi bởi Vanachi ngày 03/07/2008 10:05
Đầm ấm ơn trời chiếu mới ban,
Quan cao Kinh lược sứ trao quyền.
Triều môn phần nửa đầm hồng réo,
Đồn lĩnh còn chôn khói đá tàn.
Trù hoạch hãy ra tay giúp nước,
Lược thao nhờ đến bậc tài hiền.
Đường xe quay lại còn chưa muộn,
Thánh chúa giờ đây gấp việc biên.
Gửi bởi Vanachi ngày 03/07/2008 03:24
Sinh, lão, bệnh, tử,
Lẽ thường tự nhiên.
Muốn cầu siêu thoát,
Càng trói buộc thêm.
Mê, phải cầu Phật,
Hoặc, phải cầu Thiền.
Chẳng cầu Thiền, Phật,
Mím miệng ngồi yên.
Gửi bởi Vanachi ngày 02/07/2008 08:51
Xưa nhà Thương đến vua Bàn Canh năm lần đời đô, nhà Chu đến vua Thành Vương cũng ba lần dời đô. Phải đâu các vua thời Tam Đại theo ý riêng mình mà tự tiện chuyển dời? Chỉ vì muốn đóng đô ở nơi trung tâm, mưu toan nghiệp lớn, tính kế muôn đời cho con cháu; trên vâng mệnh trời, dưới theo ý dân, nếu thấy thuận tiện thì thay đổi. Cho nên vận nước lâu dài, phong tục phồn thịnh. Thế mà hai nhà Đinh, Lê lại theo ý riêng mình, khinh thường mệnh trời, không noi theo dấu cũ của Thương, Chu, cứ đóng yên đô thành ở nơi đây, khiến cho triều đại không được lâu bền, số vận ngắn ngủi, trăm họ phải hao tổn, muôn vật không được thích nghi. Trẫm rất đau xót về việc đó, không thể không đổi dời.
Huống gì thành Đại La, kinh đô cũ của Cao Vương: ở vào nơi trung tâm trời đất; được thế rồng cuộn hổ ngồi. Đã đúng ngôi Nam Bắc Đông Tây; lại tiện hướng nhìn sông dựa núi. Địa thế rộng mà bằng; đất đai cao mà thoáng. Dân cư khỏi chịu cảnh khốn khổ ngập lụt; muôn vật cũng rất mực phong phú tốt tươi. Xem khắp nước Việt ta, chỉ nơi này là thắng địa. Thật là chốn tụ hội trọng yếu của bốn phương đất nước; cũng là nơi kinh đô bậc nhất của đế vương muôn đời.
Trẫm muốn dựa vào sự thuận lợi của đất ấy để định chỗ ở. Các khanh nghĩ thế nào?
Gửi bởi Vanachi ngày 01/07/2008 11:53
Trẫm từ làm chủ thiên hạ tới nay, các bề tôi văn võ, không người nào dám bỏ tiết lớn; phương xa cõi lạ, không thần phục. Mà họ Nùng đời này qua đời khác cũng giữ yên bờ cõi được phong, hàng năm nộp đều cống phẩm.
Nay, Tồn Phúc càn rỡ, tự tôn tự đại, tiếm xưng vị hiệu, ban hành chính lệnh, tụ tập quân ông kiến, làm hại dân biên thuỳ. Vì thế, trẫm cung kính thi hành mệnh trời trách phạt, bắt được bọn Tồn Phúc, gồm năm người, đều đem chém đầu ở chợ.
Gửi bởi Vanachi ngày 29/06/2008 10:55
Sùng Phạm quê Nam quốc,
Âm không đắc đạo về.
Tai dài điềm báu lạ,
Pháp pháp thảy “ly vi”.
Trang trong tổng số 6 trang (56 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối