Trang trong tổng số 16 trang (151 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Thổi đi, hỡi gió mùa đông...” (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Hân

Thổi đi, hỡi gió mùa đông,
Ngươi đâu tàn nhẫn bằng lòng vô ơn;
Răng ngươi dẫu sắc chẳng sờn,
Vì hình ngươi khuất, chẳng hờn thịt da,
Dù cho hơi thở xót xa.

Heigh-ho! Hát xướng vui ca,
Hướng về nhánh holly xanh ngời:
Bạn bè giả tạo mà thôi,
Yêu đương cũng chỉ một thời dại điên.
Holly ơi, hát xua phiền!
Cuộc đời này vẫn vẹn nguyên tiếng cười.


Đóng băng đi, hỡi bầu trời,
Ngươi đâu cắn xé như người quên ơn;
Mặt hồ dù hoá đá trơn,
Cái buốt của ngươi chẳng đớn đau bằng:
Bạn xưa ngoảnh mặt, cách ngăn.

Heigh-ho! Hát xướng vui ca…


Ảnh đại diện

Nước suối lạnh (Philippe Desportes): Bản dịch của Nguyễn Hân

Dòng suối mát, nước xuôi dòng lặng lẽ,
Sắc bạc ngời như khẽ chuyện tình yêu;
Thảm cỏ nhung xanh ngát phủ quanh đều,
Hàng cây rợp che đi ngọn lửa hạ.

Lá vẫy gọi gió mơn man nhè nhẹ,
Thở than tình nơi xứ sở bình yên;
Giữa đỉnh trời, rực cháy nắng ban niên,
Mặt đất nứt dưới tầng tầng lửa hạ.

Hỡi lữ khách đường xa chân mỏi mệt,
Nắng sạm người, cơn khát cháy bờ môi,
Dừng bước đi, vận may dẫn lối rồi;

Nơi nghỉ dưỡng đón thân mình thư thái,
Bóng râm, gió mát xua tan mệt mỏi,
Và khát khao hoà lẫn nước nguồn trong.


Ảnh đại diện

Những khúc cuồng si (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Tôi đã sẵn sàng rồi, ngày cuối đời là đây;
Philis chẳng còn bên, mà Trời cao tôi cầu khẩn
Lại muốn chất chồng thêm muôn vàn nỗi hờn giận,
Trút cơn sốt bệnh này vào lửa tình đắm say.

Khi vầng thái dương lên, sửa soạn ngày mới sang,
Lúc đồng cỏ còn mang giọt lệ sương sớm lạnh,
Đôi khi trong giấc nồng, tôi thấy mình đứng cạnh
Nơi chốn người tôi yêu, gót ngọc vừa bước qua.

Chợt thấy bóng hình nàng trong lầm lỗi ngọt ngào,
Tôi - kẻ chẳng còn chi ngoài kinh hãi đớn đau,
Và đôi mắt u sầu chỉ mở ra để khóc.

Tôi ngỡ hồn của mình vừa chạm tới cõi tiên,
Và ngần ấy sắc hương, nét kiêu sa diễm lộng
Chính là phúc lạc ban cho kẻ chết bình yên.


Ảnh đại diện

“Ta đi xem bông hường...” (Pierre de Ronsard): Bản dịch của Nguyễn Hân

Gặp em, ta dạo xem hoa,
Hồng nhung buổi sớm kiêu sa rạng ngời.
Áo bào đỏ thắm hướng trời,
Hoàng hôn buông xuống, liệu thời còn nguyên?
Cánh nhung nếp gấp dịu hiền,
Sắc hoa có kém má duyên của nàng?

Kìa xem, một thoáng thời gian,
Hỡi người ngọc hỡi, hoa tàn nơi đây!
Cánh rơi, vẻ đẹp hao gầy,
Tự nhiên sao khéo đoạ đày hoa xinh?
Sớm mai nở rộ lung linh,
Chiều tà đã khép thân hình mong manh!

Nghe ta, hỡi khách má đào,
Khi còn xuân sắc dạt dào tuổi xanh.
Thì xin hãy hái cho nhanh,
Nửa đời tươi trẻ, đoạn tình thắm tươi.
Mai sau tuổi lão đến rồi,
Sắc nàng cũng úa như đời hoa kia.


Ảnh đại diện

Nhan sắc (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Nhầm to rồi, hỡi đôi mắt của ta,
Nàng đâu có đẹp đẽ đến kiêu sa
Như bức tranh các ngươi từng tô vẽ
Khiến lòng ta nhẹ dạ bỗng sa đà.

So thực tế với hình dung ngày ấy,
Ta trách các ngươi dối gian biết mấy.
Hãy từ nay canh giữ thật nghiêm trang,
Tự do này, xin hãy biết gìn mang;

Đừng xao động trước vẻ đẹp mơ màng,
Mà ánh nến lập loè gieo ảo ảnh.
Nhìn lại nàng dưới ánh ngày trong vắt,
Lý trí ta bừng tỉnh, dứt tình sâu,

Mối tình xưa do mắt quáng gieo sầu.
Nay tâm trí đã tìm về bến bình yên,
Những suy tư như toán quân thua trận,
Bỗng đứng lên, quét sạch bóng cuồng điên.


Ảnh đại diện

Bài hát (Alfred de Musset): Bản dịch của Nguyễn Hân

Tôi bảo tim mình, trái tim yếu đuối:
Yêu một người, há chẳng đủ rồi sao?
Cứ thay lòng đổi dạ, chạy phương nào,
Là phung phí chuỗi ngày vui hạnh phúc?

Tim đáp lại: Thế làm sao cho đủ,
Yêu một người, đâu đã đủ người ơi!
Bạn không thấy cứ thay đổi không rời,
Lại làm ngọt những niềm vui quá khứ?

Tôi bảo tim mình, trái tim yếu đuối:
Chuốc muộn phiền, há chẳng đủ rồi sao?
Cứ thay lòng đổi dạ, chạy phương nào,
Là chuốc lấy mỗi bước chân một khổ?

Tim đáp lại: Thế làm sao cho đủ,
Chuốc muộn phiền, đâu đã đủ người ơi!
Bạn không thấy cứ thay đổi cuộc đời,
Lại làm quý những nỗi đau quá khứ?


Ảnh đại diện

Sự lầm tưởng tai hại (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Olinde hỡi, sắc hương làm mê mẩn,
Mắt em huyền rót độc xuống hồn ta,
Cái nhìn thẹn là mũi tên vô tận,
Lý trí này đành bất lực xót xa.

Chư thần linh trên cao đầy đố kị,
Cũng vì em thiêu cháy lửa tình ngầm,
Em cũng sẽ nhận hương trầm, nguyện rỉ,
Nếu tai Ngài đừng giả điếc, lặng câm.

Vì danh dự, xin bớt phần tàn nhẫn,
Hãy dịu hiền như các đấng bề trên,
Chẳng trách hờn kẻ sụp lạy gọi tên.

Xin đừng để lời cầu thành vô vọng,
Và đừng để người đời cười cay đắng:
Một vầng Đông lại khép lại đời anh!


Ảnh đại diện

Ôi! Hoa hướng dương (William Blake): Bản dịch của Nguyễn Hân

Ôi Hướng Dương! mỏi mệt với thời gian,
Bác mặt trời đi, cứ đếm bước chân tròn:
Mải tìm kiếm phương trời vàng mật ngọt
Nơi lữ khách dừng chân, đường thiên lý đã mòn.

Nơi Chàng Trẻ từng héo hon vì dục vọng,
Và Trinh Nữ xanh xao trong tuyết lạnh phủ đầy:
Từ nấm mồ, họ trỗi dậy, tràn hy vọng,
Hướng về nơi Hướng Dương ước tới bấy lâu nay.


Ảnh đại diện

Chị họ Nancy (Thomas Stearns Eliot): Bản dịch của Nguyễn Hân

Nàng Nancy Ellicott
Sải bước qua đồi, dẫm nát hoang vu,
Cưỡi ngựa băng đồi, đạp bằng sỏi đá -
Những ngọn đồi New England cằn cỗi quá -
Phóng ngựa săn tìm bầy cáo vu vơ
Băng qua đồng cỏ bò tơ.

Nàng Nancy Ellicott phả khói thuốc cay
Và quay cuồng trong những vũ điệu tân thời;
Các bà cô nhìn theo, lòng nửa vời bối rối,
Chẳng biết nên vui hay nên trách lời,
Chỉ biết thế là “hiện đại” mà thôi.

Trên những chiếc kệ kính nằm im lìm canh giữ
Matthew và Waldo - những hộ vệ của niềm tin,
Đội quân nghiêm trang giữ luật lệ vẹn gìn.


Ảnh đại diện

Đàm đạo khách ly nghiêm (Thomas Stearns Eliot): Bản dịch của Nguyễn Hân

Tôi ngắm nghía: “Bạn trăng sến sẩm ta kìa!
Hoặc giả dụ (hơi kỳ quặc, tôi thú thật)
Là khí cầu của vua Prester John xa xôi
Hay chiếc đèn lồng cũ kỹ treo chơi vơi
Soi lữ khách tội nghiệp vào khốn quẫn.”
Nàng liền bảo: “Anh dông dài quá bận!”

Tôi lại tiếp: “Ai dạo trên phím phơi phới
Bản dạ khúc tuyệt vời ta mượn lối
Để sẻ chia chuyện bóng đêm và ánh nguyệt;
Thứ nhạc ta bấu víu, chẳng hề tiếc
Để gọi hình cho trống rỗng hồn ta.”
Nàng gặng hỏi: “Có ý nói em chăng hại?”
“Ồ không, chính tôi mới là kẻ khờ dại.

“Thưa lệnh bà, bà là bậc khôi hài vĩnh cửu
Kẻ thù muôn đời của những điều tuyệt đối,
Chỉ khẽ xoay là tâm trạng thoáng qua thay đổi!
Bằng dáng vẻ kiêu kỳ và dửng dưng
Liền một mạch, thơ điên tôi phải dừng -”
Và nàng - “Thế chúng ta nghiêm túc vậy sao?”


Trang trong tổng số 16 trang (151 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: