Trang trong tổng số 5 trang (41 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 18/04/2008 10:45
Có một bà mẹ khóc
Nhưng bà đâu biết rằng
Những dòng nước mắt ấy
Đã vắt kiệt suối nguồn
Đang nuôi cái im lặng
Của cả thế gian này
Gửi bởi hongha83 ngày 18/04/2008 10:42
Có thể nào những chiếc ra đa
Phát hiện sóng âm thanh của các vì sao sáng
Mà tiếng rên của những người đang sống
Lại chẳng được ai nghe?
Gửi bởi hongha83 ngày 18/04/2008 10:39
Là con của vùng đồi
Ngươi không quên bà mẹ
Đã thổ máu của sữa
Và thổ sữa của máu
Cũng không quên người thân
Đã xa rồi dòng máu
Vì phải mất chín tháng
Bụng mang dạ đớn đau
Hai mươi năm cực nhọc
Để từ một cái phôi
Thành Con Người đứng thẳng
Và chỉ vài phút giây
Để biến thành tro bụi
Gửi bởi hongha83 ngày 08/04/2008 20:13
Trong cỏ cháy nắng trời, con ngựa đứng như mơ
một giấc mơ đầy hoa như bức tranh con trẻ
những quả trái rơi từ tán lá bạc xum xuê
đang run rẩy và long lanh trong tiếng ve giữa cô liêu ánh sáng
Tôi đang sống ở thời nào mà giờ đây tôi đang trải qua nỗi cô đơn cháy bỏng
nỗi ưu phiền có tiếng bò tót gầm mãi xa xôi
nỗi sầu xứ có cây xương rồng trên quả đồi chạy tới chân trời
nỗi buồn đơn điệu có tiếng con chim câu gù nấp kín
ngay ở đây ven sông, xa nữa chẳng biết nơi đâu, kề bên cái chết
dưới bầu trời trong đang chở đám mây rừng rực lửa hồng?
Tôi đi giữa những tấm gương nước, nơi bông hoa soi vào biến hình khuôn mặt
nơi mật ngọt chảy trên dị dạng những thân cây
nơi con chim bay như một ánh càu vồng thoáng qua run rẩy
Đất phơi ra những vết thương đỏ ngầu, những tảng đá, những hang sâu
những con kiến to đùng, những lá mập và dày, những vầng cây cọ
những ngôi nhà đất, nơi người đàn ông treo chiếc ghi ta
Người ta phơi giữa gió trời những tấm da bò tót
người ta xay ngô, giã bột, dệt những sợi tơ vàng
nhưng người ta đi như những kẻ tàng hình lặng câm trong đau khổ
trong khói thuốc lá bay mờ, đi tìm thuốc thang trong cây cỏ
Tôi cất tiếng hỏi nhưng chẳng có trả lời, chỉ có tiếng người nào đó
từ một ngưỡng cửa tối om che đậy cảnh bần hàn
bảo tôi rằng: " Hãy coi chừng cái chết giữa cánh đồng cô đơn"
Và tiếng nói lại giấu đi, trong khi gió thổi rung ngọn lửa
và tung đám bụi mờ giữa những bông lúa khô rang
giữa những người già ngồi cạnh đám tro than
Tôi chẳng làm được gì, tôi chỉ thấy mặt trời, chỉ nghe tiếng con rắn rít
tôi cũng chẳng nói được gì, tôi chỉ biết một điều
là những con người mộng du ấy, tôi thiết tha yêu
những con người ấy, trong thế giới này, chỉ biết có mảnh đất và quả đồi màu đỏ
ở đó mọc lên những cây cối đắng cay và khao khát
Tôi chẳng biết gì, tôi chỉ nghe thấy những bước chân và những lời ca thảm thiết
và buổi chiều, tôi thấy người ta mang một chiếc quan tài trên lối nhỏ vào đêm.
Gửi bởi hongha83 ngày 08/04/2008 19:07
Xóm nhỏ của cha trên quả đồi tròn dưới ngọn gió lúa mì
nhìn ra biển với những dân chài lúc vừa rạng sáng
những ngọn tháp dựng cao và những cây ôliu loáng bạc
Trên thảm cỏ thoai thoải chạy dài những cây hạnh mùa xuân
người thợ cày có dáng như một tiên tri trẻ tuổi
và cô bé chăn cừu với gương mặt trùm khăn kín mít
Và người đàn bà của biển đi lên với một rổ tươi cá trích
Đó là một cảnh nghèo vui dưới bầu trời vĩnh cửu màu xanh
với những em nhỏ đi bán những quả anh đào
với những cô gái quây quần bên giếng nước
giữa làn gió thổi cây dẻ hiu hiu, các cô ríu rít
trong bóng tối mờ mờ toé ánh lửa thợ rèn
giữa những tiếng hát của người thợ mộc
giữa những đôi giày đinh chắc nịch
và trong những ngõ nhỏ lát tảng đá mòn
từ đó đổ ra những bóng người đi xưng tội
Xóm nhỏ của cha trơ vơ một mình giữa ánh ban ngày
với những cây óc chó già toả bóng râm lì lợm
trên những bờ cây anh đào, cây vả và cây du
Trên những bức tường đá, giờ phút đang ngưng đọng
những ánh hồi quang của bí ẩn ban chiều
và những tiếng sáo của hoàng hôn gần lại với hồn người
Giữa mặt trời và những nóc nhà, những con chim câu vỗ cánh
giữa con người và mùa thu là nỗi buồn xa vắng
Xóm nhỏ của cha trơ vơ như trong ánh sáng câu chuyện thời xưa
với những chiếc cầu, những kẻ lang thang và những ánh lửa đêm khuya tuyết rơi lặng lẽ
Giữa bầu trời trong xanh, những ngôi sao vẫy gọi
và bên bếp lửa gia đình, những truyền thuyết kể cùng nghe
những đêm Giáng sinh đã đến
với rượu vang, mật ong và bánh
với những người miền núi thô tháp, người hái củi, người chăn dê
Xóm nhỏ của cha gần gũi với bản đồng ca trong sáng
và những tiếng chuông nhà thờ đi về những nẻo đường
ở đó những cây thông than van trong làn gió giá băng
và đoàn tàu hoả huýt còi xa về phía những đường hầm
về những thành phố hương quả ngát thơm, về bao bến cảng
trong khi biển hắt lên màu trăng ánh bạc
vượt ra ngoài những tiếng đàn của chiếc mandoline
ở đó bắt đầu mất tăm đôi cánh lưu lạc của những bầy chim
và cái thế giới này, cha nghe rạo rực trong tim
Cha đã đến đây từ ngọn đồi trong Kinh Thánh
từ những đàn cừu, những vụ hái nho
Cha, cha của con, cha của lúa mì, cha của đói nghèo
vầ của cả thơ con.
Gửi bởi hongha83 ngày 08/04/2008 18:37
Tôi sửa soạn đón cảnh rạng đông với phép lạ nhiệm màu
khi hiện ra những người đàn bà trần như nhộng
giữa những đám cây dương xỉ nguyên sơ
Những con dế nhảy trong ánh sáng
thấy trong nước những hình bóng màu xanh
Những người đàn bà đẹp hơn trái ngọt
và hơn cả những loài hoa
Đó là rạng đông của thế giới này.
Gửi bởi hongha83 ngày 03/04/2008 17:29
Ngày sẽ dài ra và chiều sẽ sáng lâu
Những tiếng rì rào của ngày tươi đang tan dần và biến mất
Hàng cây ngỡ ngàng chẳng thấy đêm về
Trong chiều trắng vẫn thức hoài mơ mộng
Những cây dẻ rắc mùi hương trải rộng
Trong khoảng không nặng trĩu, rực vàng
Ta chẳng dám bước đi e khuấy động không gian
Và quấy rối những mùi hương đang ngủ
Từ thành phố xa xôi tiếng ì ầm vẳng tới
Một làn gió hiu hiu thổi đám bụi tung lên
Khỏi hàng cây đung đưa và mệt mỏi
Và nhẹ nhàng rơi trên đường cái lặng im
Ngày lại ngày ta vẫn quen nhìn thấy
Con đường đơn sơ ta vẫn thường đi
Nhưng có gì đó đã đổi thay trong cuộc sống
Tâm hồn ta chiều nay đâu có thể mãi nhường kia
Gửi bởi hongha83 ngày 02/04/2008 08:04
Đêm
chẳng bao giờ tối đen
bằng những cơn ác mộng
Hãy đánh thức mình khỏi những cơn sợ lớn
Và những nỗi khiếp hãi ngày xưa
Gửi bởi hongha83 ngày 02/04/2008 08:03
Ở đó tuổi thơ phí phao
chạy rong trên đường phố
để được vài đồng xu
và lục tìm đống rác
Ở đó tuổi thơ phí phao
vất vưởng chạy
ngày hằng ngày
giờ hằng giờ
của cuộc sống lang thang.
Gửi bởi bruce lee ngày 29/02/2008 20:37
Cơn buốt giá - như người thợ vườn già - tặng tôi buổi sáng
Một bó hoa toàn những giá băng
Nó ép lên như những cành dương xỉ
Trên ô kính của gian gác xép lạnh tanh
Cơn buốt giá hái nhành hoa cổ kính
Từ đỉnh núi nào đây ?
Những nét vẽ giá băng mà hơi thở của người
Vội vàng xoá sạch
Có lẽ đó là những búi cây ta chưa từng thấy
Chúng muốn đơm hoa kết trái cho đời
Hoặc cũng là những nụ hôn bị người từ chối
Hay những cuộc tỏ tình tuyệt vọng mà thôi
Trang trong tổng số 5 trang (41 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối