Trang trong tổng số 16 trang (151 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bồn tắm độc (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Hạnh phúc lớn lao thay số phận dành ban!
Món quà tuyệt vời từ nàng tiên suối nhỏ,
Làn nước ấy vừa làm nôi, làm chỗ,
Làm xiêm y cho muôn vẻ đẹp thiên đàng.

Nhưng cớ sao lòng bỗng thấy bỏng ran,
Ôi phép lạ kinh hoàng, điềm dị thường thế ấy!
Thần Tình Ái hoá nước thành lửa cháy,
Và hoa hồng bỗng hoá gai nhọn đâm ngang.

Trời đất hỡi! Thang thuốc này lầm lỡ!
Tìm thảnh thơi lại gặp cảnh đoạ đày,
Cái ách định mệnh cay nghiệt siết vòng tay.

Trong bồn tắm, ngàn mũi sắt bủa vây,
Nơi vừa là Thiên đường của nàng Rosalie,
Khi ta bước vào, chỉ còn là Địa ngục.


Ảnh đại diện

Vĩnh biệt (Alfred de Musset): Bản dịch của Nguyễn Hân

Vĩnh biệt em! Anh tin đời này nữa,
Chẳng bao giờ ta gặp lại nhau đâu.
Chúa gọi em đi, bỏ anh phe phẩy,
Mất em rồi, mới biết yêu sâu đậm.

Không than vãn, không rơi dòng lệ đắng,
Anh cúi đầu tôn trọng chuyện ngày mai.
Kìa cánh buồm đang đón đợi em đi,
Anh mỉm cười nhìn thuyền rời bến vắng.

Em ra đi ôm tràn trề hy vọng,
Mai trở về trong kiêu hãnh, vinh quang;
Nhưng những người từng đau đớn vì em,
Lúc trở lại, chắc gì em nhớ mặt?

Vĩnh biệt em! Hãy mơ giấc mơ đẹp,
Say sưa trong những lạc thú cuồng say;
Ngôi sao sáng trên đường em vững bước,
Sẽ còn làm loá mắt em dài lâu.

Rồi một ngày, có lẽ em hiểu thấu,
Giá trị của một trái tim đồng điệu,
Sự ngọt ngào khi có được tình yêu,
Và nỗi đau khi mất nó trên đời.


Ảnh đại diện

Người tình sầu muộn (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Nơi miền hoang vắng triều đình,
Bên dòng suối ngọt, bóng hình tâm giao.
Cát vàng trải rộng phương nào,
Cát đâu nhiều bằng nỗi đau trong lòng.

Ngày qua giờ lại ngóng trông,
Thở dài, mong mỏi, hoài công rã rời.
Nhờ cây cọ vẽ đôi lời,
Khổ đau tình ái rạch ròi hiện ra.

Nhìn tranh nàng bảo chẳng qua:
“Ấy là ai khác, đâu mà người thương?
Nét ngời sắc diện vấn vương,
Hỏi đâu còn thấy trong gương hao gầy?”

U sầu đôi ngả từ đây,
Tấm thân tàn tạ hao gầy đổi thay.
Biết ta, đâu thể lúc này,
Nhận ra ta được trong ngày héo hon.


Ảnh đại diện

Sonnet XVIII (Hôn em đi, hôn em nhiều hơn nữa) (Louise Labé): Bản dịch của Nguyễn Hân

Hôn em nữa, lại hôn đi, hôn mãi:
Trao em nụ hôn ngọt ngào say đắm nhất,
Trao em nụ hôn nồng nàn chân thật nhất:
Em trả lại anh bốn nụ rực than hồng.

Kìa, anh mỏi mệt ư? Lại đây em ấp ủ,
Xoa dịu nỗi đau bằng mười nụ ngọt ngào.
Cứ thế hoà chung những nụ hôn khát khao,
Ta tận hưởng nhau, đất trời như hoà một.

Để từ đây, đôi ta sống hai cuộc đời.
Sống trong chính mình, và trong cả người yêu.
Tình hỡi, cho em nghĩ điên rồ một chút:

Em sẽ héo mòn nếu cứ sống khép mình,
Chẳng thể nào tìm thấy chút bình yên.
Nếu không chịu một lần bùng cháy,
Vượt thoát khỏi bộn bề, lao vào cõi yêu đương.


Ảnh đại diện

Gửi người đẹp dưới ánh đèn (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Lòng tận tuỵ của người ngăn lối mộng,
Cứ canh chừng nàng Phillis của ta;
Hãy ngẫm xem, việc ấy thật xót xa:
Đâu cần thắp một Mặt Trời đang rạng.

Xin lánh bước cho lòng ta thanh thản,
Đừng đứng gần như thói cũ người ơi;
Hãy để ta thầm lặng nói đôi lời,
Bởi hạnh phúc đời ta là thế đó.

Xin làm ơn, để chúng ta bày tỏ;
Nét kiêu sa đang ngự trị hồn ta,
Chẳng đáng bị giam cầm hay xót xa,
Trong khuôn phép của những điều câu thúc.

Trời hỡi trời! Sự chăm nom u uất,
Cứ cản ngăn lời than thở nồng nàn;
Nếu đã chặn tình ta buổi rạng tan,
Sao không chặn mắt nàng làm ta buốt?


Ảnh đại diện

Sonnet 06 (Joachim du Bellay): Bản dịch của Nguyễn Hân

Than ôi, đâu rồi sự ngạo nghễ kiêu sa?
Khinh vận mệnh, vượt qua mọi nghịch cảnh.
Đâu trái tim từng hiên ngang, dũng mãnh,
Khát vọng ngàn năm, ngọn lửa chẳng tầm thường?

Đâu những đêm dài, vui thú thân thương,
Nàng Thơ tặng, khi màn đêm buông xuống?
Lúc tự do, hồn không lời ràng buộc,
Giữa bờ sông xanh, múa dưới trăng ngàn?

Giờ số phận làm chủ đời gian nan,
Trái tim xưa vốn tự chủ, hiên ngang,
Nay nô lệ cho ngàn vương, tiếc hận.

Chẳng màng tương lai, chẳng màng hậu thế,
Lửa thiêng trong lòng nay đã lụi tàn,
Các nàng Thơ cũng ngoảnh mặt, sang ngang...


Ảnh đại diện

Những giấc mơ hắc ám (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Đêm nay giấc điệp chập chờn,
Triền miên chiến đấu tủi hờn mộng mơ.
Lập loè đốm lửa đêm mờ,
Hiện thân Quỷ dữ bất ngờ bủa giăng.

Bất Hoà, Phản Bội bên mình,
Cuồng điên bạo ngược hoành hành khắp nơi.
Máu tuôn tàn nhẫn phương trời,
Nước bạc bẩn đục, cỏ ngời nhuốm ô.

Bàng hoàng kinh hãi, ngẩn ngơ,
Phải chăng Thiên ý chực chờ phạt răn:
Lòng người yêu có đổi thay?

Hỡi ma mị, hỡi đêm dày oán than,
Báo ta biết cuộc đời tàn,
Nhưng đừng thông báo tình nàng nhạt phai.


Ảnh đại diện

Đứa con hoang đàng ở California (Maya Angelou): Bản dịch của Nguyễn Hân

Tặng David P--B

Tầm mắt dõi theo, dải đất này
Trườn lên, uốn xuống, nếp vần xoay
Tựa bờ mông mịn gã khổng lồ
Thưở trẻ. Nơi bờ nôi nép nhỏ
Gạch gốm sờn màu, phai sắc vôi
Hoá thành nâu đất, lặng chờ trôi
Một thế kỷ nữa đến nơi đây.

Nhài sao cùng những gốc nho gầy
Chiếm cứ vùng đất bóng ma đầy
Để bóng hồ im, lời thầm thĩ
Bí mật tuổi thơ, chuyện cựu kỳ.

Trên tường thạch cao góc nhà tranh
Gương mặt ngày xưa hiện rõ hình
Vốn quen hơi lạnh phủ lâu đài
Nay liếc khinh khanh khinh miệt hoài
Xuyên qua thời gian đã vỡ đôi.

Băng qua ảo ảnh lạnh lùng trôi
Giữa những hồn ma của một thời
Anh bước, truyền vào làn gió lười
Thắp lên nhạc điệu, sức sống tươi
Và lòng hào hiệp đậm ơn đời.

Cánh đồng bách hợp rũ lừa dối
Anh túc vàng tươi múa rộn ràng
Nổi loạn sắc vàng reo rỡ sáng
Mỗi ngày bùng nổ, vạn hào quang
Dưới mắt tiên tổ, bóng nghiêm trang
Đóng băng trong tranh hoạ sư tài
Ánh nắng ngạo nghễ, chiếu ban mai
Ném lời thách thức xuống chân ngài.


Ảnh đại diện

Tỉnh giấc ở New York (Maya Angelou): Bản dịch của Nguyễn Hân

Rèm cửa gồng mình trước gió giông,
Trẻ thơ say ngủ, mộng tầng không.
Đổi trao mơ ước cùng thiên sứ,
Phố thị vươn vai, chuyển giấc nồng.
Tàu ngầm tay vịn, người chen chúc,
Kéo cả thành đô chợt thức giấc.
Còn tôi: chuông báo, giật mình dậy,
Như tin chiến sự, lòng thổn thức.
Nằm duỗi mình ra đón ánh dương,
Không ai hỏi han, chẳng tỏ tường.


Ảnh đại diện

“Đến bên tôi, đến đây, cái chết...” (William Shakespeare): Bản dịch của Nguyễn Hân

Đến bên tôi, đến đây, cái chết,
Để tôi nằm trong gỗ hoàng đàn.
Bay đi thôi, hơi thở kiệt tàn;
Tôi bị giết bởi nàng thơ độc ác.

Vải liệm trắng, cài nhành tùng bách,
Ôi, hãy sẵn sàng!
Phần số chết này, chẳng ai trung trinh
Đến sẻ chia cùng.

Đừng rải hoa, một đoá hoa thơm cũng đừng,
Trên nắp quan tài đen thẫm của tôi.
Đừng bạn bè, chẳng một ai đưa lối
Tiễn xác thân này về cõi hư vô.

Để đỡ cho đời vạn tiếng thở than,
Hãy chôn tôi, ôi, nơi nào khuất lấp
Để người tình chung thuỷ chẳng tìm ra mộ đất,
Mà khóc thương dòng lệ muộn màng!


Trang trong tổng số 16 trang (151 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: