Trang trong tổng số 18 trang (179 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 01/08/2026 09:49
Xuân dịu dàng xin chớ trở lại đây,
Cùng bao nét đắm say,
Ngăn trở nỗi sầu đau nương gối;
Từ ngày người tha thiết yêu thương
Đã vùi sâu dưới mộ,
Mọi niềm vui theo bước xuống quan tài.
Ô những ngày đẹp nắng vụt dài nhanh,
Cay đắng trút lòng anh,
Kẻ miên man mang tư tưởng tối;
Từ khi nguồn hạnh phúc xưa xa
Chốn Âm quan vưởng vất,
Thấy ánh ngọc ngời anh khiếp sợ lòng.
Dòng nước trong gội rửa những nhành hoa
Nào khác lệ ta sa,
Sắc pha lê cuốn hút hồn rớm máu:
Nhìn dòng chảy, thương đau dịu bớt phần,
Rất giống dòng lệ đắng
Mà Cái Chết bắt tuôn mãi không ngừng.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 31/07/2026 19:43
Gửi nàng đoá hoa vừa hái,
Chính tay tôi chọn những bông nở xoè.
Chiều nay không hái mang về,
Mấy mai hoa đã rụng rề dưới chân.
Nhìn hoa ngẫm lại sắc xuân,
Nhan sắc nàng dù muôn phần thắm tươi,
Chẳng bao lâu cũng tàn rơi,
Như hoa héo hắt giữa trời chóng phai.
Thời gian vần vũ trôi hoài,
Ôi, thời gian đứng, còn người đi xa!
Mộ sâu rồi sẽ nằm ra,
Tình ta đang nói cũng là hư không.
Chết rồi ai nhớ ai mong,
Yêu tôi đi nhé khi lòng còn xuân!
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 31/07/2026 12:08
Tạ ơn Thần Ái, người tôi nguyện,
Giai nhân giam giữ trọn hồn tôi;
Trăm xiềng lửa ấm chưa vừa ý,
Lại lấy tơ tóc trói buộc đời.
Ân huệ cao sang chẳng dám mong,
Khiến chư thần cũng ghen trong lòng;
Khi thấy lửa tình êm dịu quá,
Quyện cùng làn tro đẹp trắng trong.
Mắt xích vương quanh má phấn hồng,
Sợi vàng hổ phách cuốn phiêu bồng;
Phải chăng xưa vốn loài hờ hững,
Để nay làm tôi trọn sắt son?
Trời ơi! Nô dịch sao vui thế,
Sợi xích ghen gông hoá dịu êm;
So với ngai vàng uy quyền nhất,
Chỉ thấy vương miện nặng khó mang.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 30/07/2026 14:37
Thuở còn yêu, anh trao em sự sống,
Chính em làm anh tắt lịm ngọn lửa yêu.
Chẳng còn ai mắc bẫy một buổi chiều;
Mọi tiếng cười, giọt lệ đều vô nghĩa.
Như đứa trẻ sợ gian phòng tối thẫm,
Liền cởi trần ôm bộ giáp xù xì,
Tự nhốt mình, rồi khi trở bước đi,
Trở về giường lạnh, tim giật giờ sợ hãi.
Và rồi khi bình minh bừng thức dậy,
Thấy bóng ma chỉ là nếp rèm buông,
Vũ khí thừa, nó cười lớn trong sương,
Reo lên rằng: “Trẻ con sao sợ thế!”
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 30/07/2026 10:31
Nàng nhờ ánh mắt, nụ cười,
Sức mê khuất phục lòng người tự do.
Vòng hoa nay đội khoe khoang,
Thắng muôn mỹ nữ nhân gian tỏ tường.
Mỗi hoa nhài thắm ngát hương,
Mấy ai hiển hách vấn vương theo nàng.
Đội hoa lên mái tóc vàng,
Khác chi vương gậy Tình Trao tay cầm.
Trong muôn chiến tích lừng danh,
Có lòng chân thật của anh giam cầm.
Trớ trêu kẻ bạc vô tình,
Chê vì tim câm chẳng đành kháng cự.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 29/07/2026 22:59
Thu ốm yếu và thu yêu dấu
Ngươi sẽ tàn khi bão cuốn vườn hồng
Khi tuyết trắng đã phủ đầy ngập lối
Nơi vườn cây xơ xác những cành đông.
Ôi mùa thu đáng thương!
Hãy gục chết trong vinh quang và sắc trắng
Của tuyết rơi và quả chín trĩu cành
Trên nền trời thăm thẳm
Cánh chim ưng liệng vòng
Trên những nàng thuỷ thần tóc xanh bé nhỏ
Chưa từng biết yêu đương.
Nơi rìa rừng thẳm xa
Tiếng hươu rừng gọi bão.
Và ta yêu xiết bao, ôi mùa thu, tiếng động của mùa!
Những trái chín rụng rơi chẳng chờ tay hái
Cơn gió lạnh cùng ngàn cây oà khóc
Trút dòng lệ mùa thu, từng lá... lá rơi rơi.
Những chiếc lá
Bị dẫm đạp
Con tàu nhỏ
Thấp thoáng qua
Và kiếp người
Thôi trôi xa...
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 29/07/2026 15:29
Chẳng hiểu vì đâu số kiếp phũ phàng,
Hờn ghen ngọn lửa tình ta chói lọi,
Để thân xác nàng cùng hồn tôi cô quạnh,
Chìm đắm vào muôn vạn nỗi sầu đau.
Tia sáng mệnh gian ác giội xuống đầu,
Sắp cướp mất vẻ mỹ miều thơ dại,
Và tấm lòng thuỷ chung trần gian mãi,
Chưa từng thấy ai vẹn toàn như thế.
Mũi tên oan nghiệt ghim tôi trước nhé,
Nhưng Trời ghen thà cướp lấy đời tôi,
Còn hơn làm phai sắc thắm bờ môi,
Và nhạt đoá hồng tươi trên má thắm.
Biến cố ấy khiến đời tôi chìm đắm,
Phủ nỗi buồn chôn giấu kiếp hư vô,
Nàng chẳng rời giường bệnh, gạt vần thơ,
Thì tôi cũng bước vội vào huyệt mộ.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 29/07/2026 07:40
Ngoan ngoãn làm chi, ta chẳng cần!
Hãy đẹp cho đời, và hãy buồn!
Nhỏ lệ càng tăng nét tuyệt trần,
Như sông điểm thắm cõi nhân gian,
Sau giông hoa lại thắm tươi hơn.
Ta yêu em nhất lúc niềm vui
Trốn mất trên trán gục u hoài;
Lúc tim đắm chìm trong hãi hùng;
Lúc mây quá khứ phủ mờ giăng,
Đen tối bao trùm hiện tại em.
Ta yêu em lúc mắt mi cong
Trào giọt nước sôi như máu hồng;
Mặc tay ta vỗ, lòng em vẫn
Trút tiếng thở dài u thảm đắng,
Như tiếng người đi lúc sắp tàn.
Khoái lạc thần tiên, hít trọn vào!
Khúc ca sâu thẳm, ngọt làm sao!
Nghẹn ngào ngực nở, ta thâu hết,
Tin rằng tim em ngời ánh sáng,
Bởi ngọc mắt em rớt nghìn trăng!
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 28/07/2026 03:46
Hỡi Thần linh chứng giám lòng trung thành,
Và tâm tư người thiếu nữ tôi yêu;
Tôi chỉ sợ duyên tình không xứng lứa,
Vết hoen nhơ làm ố ngọc trong lành.
Nếu số kiếp định sẵn điều xui xẻo,
Thà cho tôi chịu cực hình đớn đau;
Mơ sấm sét quật tan hồn phách thảm,
Hay dân phẫn nộ ném xuống vực sâu.
Thà đất đai sụp đổ dưới chân tôi,
Thà ngọn lửa thiêu tan đời ngắn ngủi,
Thà dòng sông cuồng cuộn nuốt thân này.
Nhưng xin chớ, hỡi các Đấng công minh!
Đừng để Clorinde đổi lòng phản bội,
Và quên đi lời thề dưới hương kinh.
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 26/07/2026 22:28
Thôi đừng sợ cái nắng hè gay gắt,
Nối giận giội của đông tàn buốt giá;
Phận trần gian, nhiệm vụ đã tròn xong,
Đã về nhà, nhận lấy phần lương trả:
Mấy cậu ấm, cô chiêu thời hoa mộng,
Như thợ quét ống khói, rồi thành tro.
Thôi đừng sợ cái nhíu mày kẻ lớn,
Đã vượt ngoài tầm tay kẻ bạo tàn;
Chẳng còn lo chuyện cơm ăn áo mặc,
Ngọn cậy mềm hay gốc sồi đều ngang:
Dù vương quyền, y học hay chữ nghĩa,
Cũng chung đường, tan biến hoá tro than.
Thôi đừng sợ chớp giật ngoài khe cửa,
Hay thiên lôi đánh xé toạc màn đêm;
Chẳng bận lòng chuyện thị phi, miệt thị,
Đã đi qua cả vui lẫn ưu phiền:
Những người tình muôn đời rồi cũng phải,
Theo chân người, nhắm mắt hoá tro than.
Chẳng thầy pháp nào làm hại được đâu!
Chẳng bùa tà nào mê hoặc được đâu!
Thần ma vất vưởng thôi quấy nhiễu!
Mọi tai ương xin hãy lùi thật xa!
An nghỉ trong thanh thản tựa giấc hoa,
Và danh tiếng ngàn thu vang nấm mộ!
Trang trong tổng số 18 trang (179 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối