Trang trong tổng số 5 trang (49 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối
Có bạn nào cho mình hỏi là có phải phần dịch nghĩa chưa được chuẩn ở câu thứ bảy không?
Bởi vì một số bài viết mình đã đọc thì có nói là bài này của Đỗ Phủ đối cả 4 cặp câu, ví dụ như wikipedia có nói. Nếu đúng vậy, thì câu bảy sẽ có nghĩa là "Gian nan đâm buồn hận tóc mai bạc trắng".
Xin cảm ơn trước.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Pang De ngày 22/06/2010 10:27
Gió thổi trên sông lá lắt lay
Cành cao ve lạnh hết ngày rầy
Vì chưng tiếng có thanh thương điệu
Chẳng phải người buồn chẳng biết thay
Gửi bởi Pang De ngày 14/06/2010 12:19
@bác Khôi:
Bác Khôi thật chả khác bác Dũ năm nào, tiếc cái em chưa được đến một phần bác Đảo… hê hê. Bác nói chí phải, nhưng em bí vần nên dịch lại theo thể song thất lục bát. Cảm ơn bác nhiều.
Về nhận xét của bác về bài thơ này, em dù kiến văn còn nông nhưng cũng mạo muội nghĩ thế này. Cái điển “thôi xao” thì tất nhiên là hay rồi, nhưng tự bài thơ này cũng có ý vị riêng của nó. Nó tuy là “trực ý”, không mượn cảnh nói tình như cái tứ thơ (em hiểu “tứ”là cách diễn đạt) quen thuộc của Đường thi, nhưng cũng không thể xem thế là không nhã. Chả phải Trần Tử Ngang tiên sinh cũng chỉ bốn câu “trực ý” mà khiến thế nhân nghe xong phải rúng động tâm can đó sao? Thế thì liệu bác có thể cho là cả hai bài thơ của Giả Đảo và Trần Tử Ngang tự nó đều không có gì đặc sắc sao? Em cũng chưa hiểu lý do bác liên hệ đến bài thơ con cóc ở đây? :)
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Pang De ngày 11/06/2010 10:17
Một thuyền gái nhỏ chèo
Sen trắng bẻ về theo
Chẳng nghĩ che tung tích
Lối đi mở mặt bèo
Gửi bởi Pang De ngày 09/06/2010 10:26
Bạn nào có bản chữ Hán thì đăng lên hộ cái nhỉ? Mình xin cảm ơn.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Pang De ngày 04/06/2010 14:44
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Pang De
vào 14/06/2010 12:17
Ba năm trời hai câu lên giấy
Khi ngâm lên lệ chảy hai hàng
Tri âm ví thử không màng
Quay về núi cũ thu sang ta nằm.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Pang De ngày 04/06/2010 13:45
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Pang De
vào 11/06/2010 10:34
Người trước bay đâu cùng cánh hạc,
Chốn này trơ lại mỗi lầu không.
Hạc vàng một chuyến không về lại,
Mây trắng ngàn năm vẫn lượn vòng.
Sông tạnh Hán Dương cây rõ bóng,
Cỏ thơm Anh Vũ bãi xanh nồng.
Chiều buông mắt dõi quê đâu tá,
Khói sóng khơi buồn toả mặt sông.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Pang De ngày 18/05/2010 16:16
Cả ngày nhàn phòng văn khép chặt
Cửa bên ngoài không khách ghé sang
Quyên kêu xuân đã muộn màng
Một sân mưa bụi hoa xoan nở đầy
Gửi bởi Pang De ngày 07/05/2010 23:49
Trong tập thơ Hai sắc hoa ti gôn do anh Ngô Văn Phú làm (NXB Hội Nhà Văn), tôi thấy bài thơ này được trình bày như sau:
Một mình qua lối cũ
gặp hàng cây bên đường
đứng lặng trong chiều gió
giữa đất trời mù sương
Chẳng cùng ai giã từ
Không cùng ai gặp gỡ
Mỗi bước một xót đau
Như đặt chân trên lửa
Niềm vui vừa xa khuất
như chiếc lá lìa cành
run run tay đón lại
nào còn đâu màu xanh
Lòng chợt buồn ngơ ngác
như người ko quê hương
lạc bước trong chiều gió
giữa đất trời mù sương
Gửi bởi Pang De ngày 15/04/2010 14:32
Mình cũng thích câu "Ngày mai xán lạn màu non nước" hơn là "Ngày mai có nghĩa gì đâu nhỉ"...
Trang trong tổng số 5 trang (49 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối