Trang trong tổng số 3 trang (23 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi trung30 ngày 27/03/2015 14:45
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 08/07/2017 13:02
Ngày trước cùng lên lạy cửa trời,
Lâu nay vắng vẻ bặt tăm hơi.
Nước non man mác về đâu tá?
Bè bạn lơ thơ sót mất người.
Đời loạn đi về như hạc độc,
Tuổi gìa hình bóng tựa mây côi.
Đã hay nhờ được hao mòn lắm,
Một thí lòng son chữa rõ mười.
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 14/09/2014 19:49
Người bảo rằng thầy yêu cháu đây,
Thầy yêu mẹ cháu có ai hay!
Bắc cầu, câu cũ không hờ hững,
Cầm kính, tình xưa vẫn đắng cay.
Ở goá thế gian nào mấy mụ?
Đi ve thiên hạ thiếu chi thầy?
Yêu thầy cũng muốn cho thầy dạy,
Dạy cháu xong rồi mẹ cháu ngây.
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 13/09/2014 07:17
Mày đi khoét lấy của người dây,
Lại có người theo khoét của mày.
Canh bạc biết đâu là lỗ lãi,
Vòng duyên thôi cũng bởi giông may.
Của thua cụ Ngạn đừng cho lụa,
Nét kém thầy Vương chớ ném cây.
Ngẫm lại cuộc đời đâu chẳng thế,
Kiếm ăn không những một phường bay!
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 13/09/2014 05:44
Biếng trông trời hạ nước non xa,
Ý khí ngày thường nghĩ đã trơ.
Cá vượt khóm rau lên mặt nước,
Bướm len lá trúc lượn rèm thưa.
Thơ Đào cửa miệng đưa câu rượu
Xóm Liễu quanh khe chịu tiếng khờ.
Nhân hứng cũng vừa toan cất chén,
Sấm đông rầm rập gió nồm đưa.
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 13/09/2014 04:32
Gậy men ngõ trúc dạo đường quai,
Quá bước lên nhà bác Đặng chơi.
Một lũ tóc râu đều tuổi tác,
Nửa phần làng xóm đã thay dời.
Trâu già gốc bụi phì hơi nắng,
Chó nhỏ bên ao cắn tiếng người.
Ngửa mặt ông kia chơi mới khoẻ,
Suốt hôm một sáo thổi lưng trời.
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 12/09/2014 21:21
Già yếu xa xôi mấy độ nay,
Làng chơi loáng thoáng lại buồn thay.
Chùa xưa ở lẫn cùng cây đá,
Sư cụ nằm chung với khói mây.
Dặm thế ngõ đâu tầng trúc ấy,
Thuyền ai khách đợi bến đâu đây?
Chuông trưa vẳng tiếng người không biết,
Trâu thả sườn non ngủ gốc cây.
Gửi bởi Vanachi ngày 04/11/2013 09:14
Tuý ông ý chẳng say về rượu,
Say vì đâu, nước thẳm với non cao.
Non lặng ngắt, nước tuôn ào,
Tôi với bác xưa nay cùng thích thế.
Đời trước thánh hiền đều vắng vẻ,
Có người say rượu tiếng còn nay.
Cho nên say, say khướt cả ngày,
Say mà chẳng biết rằng say ngã đùng.
Chu Bá Nhân thuở trước sang sông,
Chỉ tỉnh rượu ba ngày không phải ít.
Kêu gào thế cười chi cho mệt,
Chớ buồn chi nghe tiếng hát làng say.
Xin người gắng cạn chén này.
Gửi bởi Vanachi ngày 04/11/2013 05:15
Bác Dương thôi đã thôi rồi,
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta.
Nhớ từ thuở đăng khoa ngày trước,
Vẫn sớm hôm tôi bác cùng nhau;
Kính yêu từ trước đến sau,
Trong khi gặp gỡ khác đâu duyên trời?
Cũng có lúc chơi nơi dặm khách,
Tiếng suối nghe róc rách lưng đèo;
Có khi tầng gác cheo leo,
Thú vui con hát lựa chiều cầm xoang;
Cũng có lúc rượu ngon cùng nhắp,
Chén quỳnh tương ăm ắp bầu xuân.
Có khi bàn soạn câu văn,
Biết bao đông bích, điển phần trước sau.
Buổi dương cửu cùng nhau hoạn nạn,
Phận đấu thăng chẳng dám tham trời;
Bác già, tôi cũng già rồi,
Biết thôi, thôi thế thì thôi mới là!
Muốn đi lại tuổi già thêm nhác,
Trước ba năm gặp bác một lần;
Cầm tay hỏi hết xa gần,
Mừng rằng bác vẫn tinh thần chưa can,
Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác,
Tôi lại đau trước bác mấy ngày;
Làm sao bác vội về ngay,
Chợt nghe, tôi bỗng chân tay rụng rời.
Ai chẳng biết chán đời là phải,
Vội vàng sao đã mải lên tiên;
Rượu ngon không có bạn hiền,
Không mua không phải không tiền không mua.
Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà đưa;
Giường kia treo những hững hờ,
Đàn kia gẩy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn.
Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở,
Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương;
Tuổi già hạt lệ như sương,
Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan!
Gửi bởi Nguyễn Đông Ngạn ngày 30/07/2010 20:29
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 08/07/2017 12:42
Tết đến người cho một chậu trà,
Đương say ta chẳng biết rằng hoa.
Da mồi tóc bạc ta già nhỉ,
Áo tía đai vàng, bác đấy a!
Mưa bụi những kinh phường xỏ lá,
Gió to, lại sơ nó rơi già.
Xem hoa ta vẫn xem bằng mũi,
Chẳng thấy mùi hương, một tiếng khà.
Gửi bởi Phụng Hà ngày 23/05/2010 05:21
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 08/07/2017 12:21
Xóm bên Đông có phường chèo trọ,
Đương nửa đêm gọi vợ chuyện trò
Rằng: “Ta thường làm quan to,
Sao người coi chẳng ra trò trống chi?”
Vợ cả giận mắng đi mắng lại:
“Tuổi đã già sao dại như ri;
Đêm hôm ai chẳng biết chi,
Người như biết đến thiếp thì hổ thay!
Đời có hai điều này nên sợ:
Sống chết người đều ở trong tay;
Thế mà chàng đã chẳng hay,
Còn ai sợ đến phường này nữa chăng.
Vả chàng vẫn lăng nhăng túng kiết,
Cuộc sinh nhai chèo hát quan thì;
Vua chèo còn chẳng ra gì,
Quan chèo vai nhọ khác chi thằng hề”.
Trang trong tổng số 3 trang (23 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối
Tuổi tôi lại còn hơn tuổi bác,
Mà tôi đấu trước bác mấy ngày.
Ai ngờ bác vội về ngay,
Chợt nghe tôi đã chân tay rụng rời.