Trang trong tổng số 7 trang (69 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Trời xanh nay đã ngả chiều...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Trời xanh nay đã ngả chiều,
Ngày tàn khép lại, đêm bầy giăng giăng.
Ngực Trời đứt chuỗi hoa đăng,
Sao rơi muôn dải lấp lánh lung linh.

Rải rác nhìn xuống xứ mình,
Lắng nghe đất mẹ, tận tình ngóng trông.
Thấy chi, nghe thấy chi không?
Mà sao cứ mãi phập phồng run run?


Ảnh đại diện

“Ngước mắt nhìn lên khoảnh khắc này...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Ngước mắt nhìn lên khoảnh khắc này,
Lòng bạn bỗng hoá trẻ thơ ngay.
Bao nhiêu oán hận dần xoa dịu,
Rời khỏi tâm hồn, tựa khói bay.
Chẳng cần âu yếm, chẳng niềm vui,
Lòng hết lo âu, sạch tủi ngùi.
Bạn là hoàng tử trong câu chuyện,
Mây trắng là thảm thần đó thôi.


Ảnh đại diện

“Tiếng cười, tiếng nói. Khỉ mang váy thắm...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Tiếng cười, tiếng nói. Khỉ mang váy thắm
Tập điệu bộ “bà đi gánh nước”,
Khúc cầm dạo bản “Nhớ quê hương”,
Tôi đến bên lồng rút quẻ duyên.

Chim xám mút mỏ rút vé xanh
Cẩn thận tỉ mỉ trao tận tay,
Làm lòng ta muốn tin nó thế:
“Không dối ta chứ?” - “Không dối đâu!”
“Thật chứ, chim ơi, thật thế sao?”


Ảnh đại diện

Scherzo (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Còn vương ký ức tuổi thơ xa,
Dấu vết ngày xưa chẳng xoá mờ.
Vẫn nhớ niềm vui thời bé dại,
Gói quà socola mong chờ.
Lớp giấy hoa bọc đầy thơ mộng,
Dưới “bức tranh ẩn” gợi tò mò,
Một câu hỏi đố đầy bí ẩn:
“Thần Cupid ở đâu bây giờ?”

Nhớ góc phòng xưa ngồi lặng lẽ,
Mài mê tìm kiếm giữa băn khoăn,
Dù thanh socola đã hết,
Mà mắt vẫn nhìn chẳng vội ăn.
Tin rằng người giấu mình đâu đó,
Rồi sẽ hiện ra trong phút giây,
Giữa những đường nét kỳ xa lạ,
Sẽ thấy bóng người thấp thoáng đây.

Thần sẽ hiện ra trước mắt tôi,
Mũi tên sắc nhọn, cánh buông lơi,
Nhắm thẳng vào tim, tay giương ná,
Sẵn sàng rung tiếng giữa khoảng trời…
Nhưng chẳng thấy đâu - lòng thất vọng,
Giọt lệ tuổi thơ khẽ rớt rơi.
Cớ sao chẳng hiện cho tôi thấy,
Hỡi Cupid - chúa tể lòng người?

Bao năm tháng trôi, đời xô đẩy,
Câu hỏi ngày xưa lại hiện về,
Day dứt tâm hồn trong lặng lẽ,
Một nỗi chua cay đến tái tê.
Lại thử rón rén đi tìm Cupid,
Giữa đời dốc cạn hết ngây thơ.
Nhưng cuộc tìm kiếm cay đắng quá,
Thà rằng im lặng, chẳng thốt thơ.


Ảnh đại diện

Trong khu vườn cũ (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Vườn thanh như hoạ Watteau,
Tượng trắng ẩn hiện tầng lâu lá dày.
Suối reo, hang lạnh đâu đây,
Vọng lâu trăm tuổi phủ đầy rêu phong.

Hồn tôi tìm lại ngày không,
Mơ màng lật gở mấy dòng thơ nay.
Lòng buồn khép lại trang dày,
Tiếc thay chẳng phải Parny thuở nào.


Ảnh đại diện

Thơ bộ ba thế kỷ XVIII (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Người nỡ quên tôi đã bấy lâu,
Còn đen hơn cả tóc nhung đầu.
Nhọn hoắt đâm xuyên hồn rỉ máu,
Người nỡ quên tôi đã bấy lâu.

Lệ sầu tuôn chảy tái mặt sầu,
Chắp bút đề thơ viết mấy câu:
“Người nỡ quên tôi đã bấy lâu,
Còn đen hơn cả tóc nhung đầu”.


Ảnh đại diện

Bộ ba (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Hỡi Triolet, chàng trai trẻ hào hoa.
(K. Fofanov)

Tôi mải miết nhìn mặt trời rực rỡ,
Để mặt trời làm đôi mắt quáng mù.
Bởi tim yêu luồng sáng đến tương tư,
Tôi mải miết nhìn mặt trời rực rỡ.

Dù bước dẫm trong tối tăm vô xứ,
Chẳng thẹn thùng vì mù loà hư ảo:
Tôi mải miết nhìn mặt trời rực rỡ,
Để mặt trời làm đôi mắt quáng mù.


Ảnh đại diện

Khúc sonnet (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Dante nghiêm nghị không coi thường sonnet
(A. Pushkin)

Có ích gì khi thơ sục sôi trong hồn?
Phải chảy qua tầng tư duy giá lạnh
Mới đúc nên hình hài, niềm kiêu hãnh
Như sáp đông khi bói toán gieo hình.

Người nghệ sĩ luôn tỉnh táo tâm linh
Lúc sóng trào dâng nghẹn ngào lồng ngực
Trí tuệ lạnh lùng bước ra đo mực:
Mổ xẻ, cân phân, gọt giũa khối tình.

Cũng như anh, giữa trời đêm cao rộng
Vạch cung mây bằng ánh sáng rạng ngời
Hỡi thiên thạch vàng chói lọi muôn nơi.

Anh rực cháy, tan dần trong lửa đỏ
Tung tia sáng tận chân trời lộng gió
Nhưng thẳm sâu: vẫn lạnh giá muôn đời.


Ảnh đại diện

“Tôi nhớ về em, dáng mảnh mai kiều diễm...” (Maksim Bahdanovich): Bản dịch của Đỗ Hà

Tôi nhớ về em, dáng mảnh mai kiều diễm,
Yêu biết bao giọng nói lẫn tiếng cười,
Ấm bàn tay, ánh mắt thản nhiên soi,
Viền mũ sẫm, vương hơi băng tuyết đọng.

Ba năm cách biệt, tình giờ xa bóng,
Kỷ niệm ơi, xin chớ ghé thăm tôi!
Nỗi đau thức giấc, sầu phủ kín khung trời,
Đắng cay tràn ngập... Tôi nhớ về em.


Ảnh đại diện

“Chưa bao giờ ta lặng im đến thế...” (Yuri Voronov): Bản dịch của Đỗ Hà

Chưa bao giờ ta lặng im đến thế,
Chưa bao giờ trăn trở đến dường này,
Như mùa đông xưa - mùa tang thương, mất mát,
Mỗi ngày sang là một hoạ sầu vây...

Cớ chi trách tôi vội vàng hấp tấp,
Quyết định cam go chẳng chút đắn đo?
Có lẽ tâm can đã tường từ dạo ấy,
Việc phải làm hôm nay... tôi đã sẵn lòng cho.


Trang trong tổng số 7 trang (69 bài trả lời)
[1] [2] [3] [4] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: