Đổi thay để với giấc mộng lành Ngàn năm để lấy bóng xuân xanh Lời đẹp như tranh mong rằng sẽ Bằng cách nào đó người ghé xem Câu yêu nhẹ nhàng anh gói ghém Nói khẽ môi em nhớ rằng đẹp Em đâu nhất thiết phải tô vẽ Yêu em rất nhiều mong rằng xem ------------------ Tác giả: Trần Huy Hoàng
Dương gian cách trở khá bi hài In mãi hình bóng níu mi ai Em đi nhưng vẫn lưu luyến mãi Uống hết sao thấy còn suy tài Liên hoa thiếc ngọc liệu chi giữ Im lặng phủ gạt những tâm thư Ngăn sao soi sáng thi căn trữ Hoàn hồn nhẫn nại biệt miên sử
Dai dẳng tối ngày với tâm thư i v i ra được chữ mờ Em đâu biết được từng đêm nhớ U sầu đến ngỡ một thằng ngơ Lan bay rợp trời nhờ cơn gió Im lặng nhận thấy là lợn hoa Ngu ngơ lấy giấy ra phác hoạ Hãm rằng anh vẽ xấu quá mà
Dai dẳng tối ngày không thích đâu Im sao khi mãi cứ trong đầu Em ơi mong sao người trông xấu U sầu anh đỡ ở lại lâu Là vì anh nghĩ rằng hình mẫu In vào thớ thịt vào mạch sâu Ngâm bao lâu để ta thẩm thấu Hình như màu vẫn tràn đầy nâu
Dai dẳng tối ngày cứ như thế In nhiều đến nỗi tưởng nhờ thi Em có nghĩ đây là văn tế U là trời đây là tỉ tê Lời si mê chẳng cần phải tính Iu đi nào chẳng thật thì thao Ngày hôm nao anh cũng như thế Hết hơi rồi đi ngủ thôi bae ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Ngày gửi: 23/03/2026 02:00 Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Mr.Ex vào 23/03/2026 02:42
Anh đâu thể biết ngày tháng ấy Nó đáng trân trọng từng phút giây Hết rồi qua đi mới nhận thấy Yêu ai cũng chẳng đủ lấp đầy Êm đềm xao xuyến là em đấy Uống giờ cảm thấy tựa trên mây Em sao ngày ấy không nhấc máy Mà thôi đã rồi không nhắc lại...
Anh chẳng biết nữa chỉ bất chợt Nhiều lần cứ vậy muốn làm ngay Hiểu sao cũng chẳng hiểu sao nữa Yếu đuối trong anh lại dư thừa Em đâu thể biết có những bữa U ám như ngày tụ ngàn mây Em đâu trong anh chỉ mong thấy Mà sao lại hoá cơn giông dầy
Ai kia đổ những lời thơ mộng Ngàn năm báo động chuyện gì đây Hiểu sao khi đang mải miết nhớ Yêu sao khi mỗi mình anh chờ Em còn tương tư một hình mẫu Ước rằng sẽ mãi được bền lâu Em đâu thể biết được hình mẫu Mà thôi không nhắc kém vài đầu
Anh thì cũng chẳng có siêu đâu Nhưng mà lại có nhiều xiêu lòng Hờ cũng chẳng biết sao kiểu mẫu Yểu điệu chân ngắn lại làm mê Ê sau nhớ lại đừng quên nhé U sầu thì cũng đừng lôi ra Em đã có một người từng đã Mải miết trao em lời thật thà
Ánh dương phản chiếu biển hồ trắng Nhiều lần đã gắng mà thành không Hết yêu giờ trông như chết yểu Yếu lòng đi nhiều rồi sao tiêu Em như quan liêu không ngừng xé Uốn nắn cặn kẽ rồi mang đi Em khi lấy đi con tim ấy Mặt mày có nhẹ tựa làn mi
Ai kia khi mơ vẫn muốn có Nhiều lần gặp gỡ rồi nhẹ hôn Hết đi trong tim những thương tổn Yên bình như ở vùng nông thôn Êm đềm nhẹ ngắm bình minh đến U sầu không có chỉ còn yêu Em ơi chữ yêu dần một yếu Mai đây anh muốn thấy em nhiều
Anh như quan liêu không ngừng lấy Nhất vì anh thấy chẳng còn em Hai vì trong anh chẳng còn thấy Yêu ai nữa rồi nên đem liều Em sao thể biết từng đêm thiếu U trời mộng vẽ dần một tăng Em sao chẳng nhẽ lại kết liễu Một người yêu em hơn bạc triệu
Anh không thể biết rằng số liệu Người mà đang ngóng là bao nhiêu Hì đầu anh chỉ một thứ yếu Yêu em rất nhiều mong rằng hiểu Em như một người khó bất thiếu Ủ rũ nữa rồi còn tịch liêu Em như cảnh phiêu trong chiều gió Mê muội ngắm thôi chẳng mong nhiều
Anh cứ vậy làm điều anh muốn Nhân số lần rồi vượt quái nhân Hôm nay tôi lại nhớ cô ấy Yên thế nào khi chẳng ngó đây Êm đềm sao mà nhìn khó thấy U uất hoài chằng chịt đám mây Em mong sao một lần nhận lấy Mảng thương tổn lẳng lặng còn đây
Anh không mong rằng sẽ nhận lắm Nhận một lần đủ hiểu cho nhau Hình như anh thấy đau vì đã Yếu hèn rồi nói điều thối tha Em ơi ta chỉ mong rằng sẽ U uất chẳng một lần ghé em Em ơi ta cứ vậy mà tiến Mở mọi thứ tưởng chừng tiệt nhiên
Anh cứ vậy tiệt nhiên mà lấy Những thứ ngỡ chẳng thể chạm tay Hơn mây bay hơn cả cơn gió Yêu thương đó cứ để tự do Em có lo vì sợ rằng sẽ Uống rất nhiều vào ngày mai đây Em có biết rằng anh muốn lấy Mọi thứ có để được lấp đầy
Anh muốn nói ở dòng cuối bài Người cõi này chẳng thể bằng anh Hơn anh sau điều họ nung nấu Yên tâm rằng một mực còn lâu Em có biết rằng anh phấn đấu Ước mai này sẽ vượt cả ai Em ơi mai rồi sẽ chạm tới Mốc những người đã được nghỉ ngơi ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Ra tôi chỉ là quân cờ Là sĩ hay tốt của người đây Trước giờ cứ nghĩ chưa vào thế Giờ lại nhìn thấy mình ở trong Tôi chỉ biết đi trong đêm tối Là vì trông ngóng mây đen về Quân cờ bị coi là cấp dưới Cờ này dưới trướng của người sao
Ra anh chỉ là một con cờ Là pháo hay tốt của em đây Trước giờ cứ nghĩ chưa vào bàn Giờ lại thấy mình đang nằm trong Anh đang chờ lệnh của em đấy Là vì muốn thấy điều lệnh em Quân hay anh thấy không bằng chốt Cờ đánh có tốt nhờ người đi ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Dừng lại ngẫm nghĩ em có thấy Chèo này anh lái đã đủ xiêu Anh nói thật không có nói dối Nghĩ suy nơi đây đều trọn tình Cô gái năm ấy liệu có thấu Nàng là kho báu anh lùng thâu Có chăng tổ anh phổ không tới Hay là do mới lần đầu tiên ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Buồn gì đâu dăm ba chuyện tình Còn gì đâu mà nghĩ lặng thinh Vương trên áo đôi ba giọt muối Ấy mà lại khó phủ nhận si Thế gian đâu biết trọn chữ tình Lệ mình mình nếm biết gửi ai Còn đâu hững hờ như ngày ấy Rơi tận xuống đáy chẳng thể oai ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Một người ở phía bên kia đồi Chờ đợi một người đã ra đi Hai năm chắc cũng được ngần ấy Đợi chờ vẫn thế như ngày đầu Ba má nhìn thấy chỉ lắc đầu Trông ngóng làm chi đã lâu rồi Bốn bề chỉ hỏi có thấy không Thương nhớ mỗi ngày thấy cũng buồn Năm thì mười hoạ anh chẳng thấy Nhớ là chôn rồi vẫn còn ngoi Bảy ngày như một chẳng khác mấy Tám canh thẫn thờ hoạ và thơ Chín chắn hơn trước những người vẫn Mong muốn một người sẽ tốt hơn Mười điểm tuyệt đối thật là khó Tìm đâu để có thêm một người ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Duyên tình mong manh vắt ngang vực Này ai đang đứng nhảy xuống đi Cố chi khi thấy mông lung mãi Cự cầm làm gì đã lâu rồi Tại trần thế đâu ai mãi thế Chốn ấy đâu có ngoảnh về đây Nhân lên làm gì khi không thấy Sinh bệnh trong người chỉ thiệt thân ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Long phụng không biết có sum vầy Lanh lợi trao ngỏ nhận lại không Xao xác cánh én trong tâm đồ Xuyến xao chẳng dứt đành kể ra Vương vấn người ấy cũng dăm thì Vấn lại không rõ được kề không Đầy rẫy lo lắng làm chăm chỉ Rồi cố để thấy trọn tình mình ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Cây đa là cây đa đầu làng Đa tình đa sầu biết sẻ đâu Chờ đợi một mình hồn hiu quạnh Mất người như mất phần ước ao Em đi khước bỏ câu hẹn thề Buồn này trăng cũng khuyết sẻ chia Tính tình tang câu vọng anh cất Tình ta nát anh cất vào trong ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng