Trang trong tổng số 2 trang (13 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]

Ảnh đại diện

Trần Ngự Bình

Bản dịch thử của Trần Ngự Bình:

Bên Chén Rượu

Bên cửa ngà say, dạ thẫn thờ
Thấy hoa tơi tả rụng bên hồ
Sinh thời không cạn chung rượu ấm
Ra đi, ai rưới rượu lên mồ?

Cảnh sắc xuân tươi mau tàn tạ
Hoàng oanh cất cánh, bạc mái đầu
Ta say cho hết xuân rồi hạ
Say đến nghìn thu thế sự sầu...
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

khkt

Với bản dịch của tác giả Trần Ngự Bình, tôi có mấy lời bình luân như sau:
1 - Về văn phạm: Tôi thấy bản dịch này có văn phạm xúc tích, thể hiện đầy đủ tình cảm của tác giả, kết cấu chặt chẽ, xúc tích, thể văn đúng luật. Thông qua bản dịch, tác giả đã nêu bật được tâm tư, suy nghĩ của mình. Cũng thông qua bản dịch, tác giả cũng muốn giử gắm tâm tư, suy nghĩ của mình về sự đời và muốn nói lên ước vọng của mình.
2 - Về ý văn so với nguyên tác: Theo tôi suy nghĩ có thể là chưa sát ý với tác giả viết bài “Đối tửu”. cụ thể như:
+ Câu đầu Nguyễn Du viết: " Phu toạ nhàn song tuý nhãn khai” Tạm dịch là: “Rỗi rãi ngồi xếp bàng trên cửa sổ say sưa (Mới) mở mắt nhìn”. Ở đây ý tác giả muốn nói lúc nhàn rổi ngồi uống rượu để ngậm nghĩ lại sự đời. Có say mới sáng mắt ra - “Tuý nhã khai”, theo tôi là ý đó.
+ Câu đầu Nguyễn Du viết: “Lạc hoa vô số há thương đài” Tạm dịch là: “Hoa rụng vô số xuống rêu xanh”. Theo tôi thì ý tác giả ở đây là: Hoa hoa là thứ cao cả, được tôn thờ khi rụng xuốn cũng ngang với rong rêu.
+ Và vân vân
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Trần Ngự Bình

Lời bình phẩm của khkt hay vô cùng. Rất khâm phục. Xin cảm ơn khkt nhiều lắm!
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]