Thơ » Nga » Yakov Polonskiy
Đăng bởi hongha83 vào 19/05/2025 08:12
Прощай!.. О да, прощай! Мне грустно.
Моих страданий передать
Я не могу тебе изустно,
И не могу, как раб, молчать.
Мы не привыкли лицемерить –
Не доверяя ничему,
Мы не хотели слепо верить
Больному сердцу своему.
И в час прощального привета,
Сгорая пламенем святым,
Друг другу вечного обета
Мы легковерно не дадим.
Быть может – грустное мечтанье! –
На длинном жизненном пути,
В час равнодушного свиданья
Мы вспомним грустное прости.
Тогда мы улыбнёмся оба,
Друг другу отдадим поклон –
И вновь простимся, чтоб до гроба
Нас не тревожил счастья сон.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 19/05/2025 08:12
Vâng, vĩnh biệt, anh buồn nhưng vĩnh biệt
Trong lòng anh đau đớn biết bao điều
Anh không thể nói cho em cùng biết
Như đồng thời không thể giấu người yêu
Anh và em đều không quen giả dối
Vốn xưa nay không tin quá điều gì
Nên không muốn hoặc không vờ sôi nổi
Tin lòng mình luôn ốm yếu sầu bi
Hai chúng ta dù chân thành xúc động
Trong chia ly buồn bã phút giây này
Ta cũng chẳng bắt nhau thề long trọng
Những câu thề thường khuôn sáo xưa nay
Mà biết đâu một ước mơ êm ái
Anh và em rất có thể sau này
Cùng hờ hững một ngày kia gặp lại
Ta lại ngồi cùng nhớ buổi hôm nay
Và lúc ấy ta lại cười vui vẻ
Ta chúc nhau toàn điều tốt thế là
Một lần nữa ta chia tay cốt để
Không có gì còn vương vấn lòng ta
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.