Thơ » Anh » William Shakespeare » Sonnet
Đăng bởi hongha83 vào 18/08/2025 09:16
Then let not winter’s ragged hand deface
In thee thy summer ere thou be distilled.
Make sweet some vial; treasure thou some place
With beauty’s treasure ere it be self-killed.
That use is not forbidden usury
Which happies those that pay the willing loan;
That’s for thyself to breed another thee,
Or ten times happier, be it ten for one.
Ten times thyself were happier than thou art
If ten of thine ten times refigured thee;
Then what could death do if thou shouldst depart,
Leaving thee living in posterity?
Be not self-willed, for thou art much too fair
To be death’s conquest and make worms thine heir.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 18/08/2025 09:16
Để bàn tay tàn nhẫn của mùa đông
Không huỷ diệt mùa hè ngời vẻ đẹp
Hãy ra tay rót nước cho đầy bình
Trước khi sắc đẹp tự mình huỷ diệt.
Như người chủ nợ cho vay nặng lãi
Anh nhận phần trăm trở lại với mình
Và sẽ vô cùng hạnh phúc khi thấy
Một thân anh nhân lên cả chục lần.
Rồi mười đứa con của anh tiếp tục
Nhân giống nòi anh lên đến vô cùng
Để thần chết cũng rối mù không biết
Làm gì anh trong hình ảnh cháu con.
Anh hãy biết thương thân, đừng ngang bướng
Kẻo thừa kế, rồi đây, giun được hưởng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.