Trên đời này - anh đâu cần lắm thứ:
một em thôi, và những cành xanh
những cành xanh, xanh lên bên rèm cửa
khẽ đung đưa
và anh sẽ làm thơ
về mỗi sợi thần kinh bé nhỏ
mỗi phút giây cô độc, mỗi niềm đau
luôn có
điềm gở thì thào:
bất hạnh...

Trên đời này - anh đâu cần lắm thứ:
nhưng đó là - tất cả thế gian
anh cần em
và những cành xanh mộc mạc
và trong những hàng kèo, gió reo xào xạc
và trong tâm hồn thanh thản, bình yên
và nơi rèm cửa chú mèo con ngơ ngác
giỡn vui
và anh ngồi bên thềm lặng lẽ, những ngày trôi
không mảy may nghĩ ngợi

Anh lẫn hết
điều đó - dường như chẳng đúng đâu
Nhưng vì sao, vì sao lòng lại buồn da diết?
Hẳn vì anh rồi không nói gì nữa hết
hẳn vì anh rồi sẽ bỏ ra đi
miễn cưỡng - vào lặng im kinh hoàng, khủng khiếp

Trên đời này - anh đâu cần lắm thứ:
một em thôi, và những cành xanh


Nguồn: Thơ Brôniepxki, NXB Văn học, 1984
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)