Thơ thành viên » Vu An Ninh » Trang thơ thành viên » Về bên em
Ta cùng biết cơn mưa đêm qua không buồn mãi
hay chẳng mưa, chỉ là nhớ đêm dài?
Trong cơn mưa ta cùng ôm một loài hoa cánh mỏng
mắt đêm huyền, mắt ướt và mắt ai.
Và ban đêm cơn mưa không tồn tại
đêm sâu thẳm đêm chẳng mang hình hài
tâm hồn anh bóp chặt màn đêm xuống
và mang đến một khao khát ngày mai.
Nhớ gì đâu, lệ thay mưa vừa xuống
trong thoáng chốc hoá bão: cơn mưa lòng
khóc gì đâu, thời-không còn trôi mãi
rồi trôi mãi, ta có là gì đâu?
Trong cơn mưa ta phẳng lặng nhìn nhau
rồi tuôn rơi trên nhành hoa cánh mỏng
khóc đi em, khi mặt trời chưa rạng
và nỗi nhớ đang gào thét trong lòng.
Khi bể Đông còn chưa tàn cơn sóng
chú sẻ đồng rũ cánh còn thong dong
mưa đêm khẽ khi người tình bên cạnh
khóc đi nhé, khóc đi rồi, là xong.
Trời là thế cứ mưa mãi rơi mãi
mưa bé nhỏ trước cả đêm vĩnh hằng
không ngăn được dải mây hồng ló dạng
hẳn mưa về để đợi ánh hừng đông?
Vì biết thế nên đêm dài thẳm sâu
và nỗi nhớ thương nhau từ kiếp trước
khi cơn mưa kiếp người không ngớt
và khắc khoải một hơi ấm chờ mong
từng giọt rơi trên hiên nhà đằng đẵng
từng ngày trôi hun hút trên vai mềm
anh ôm em, ôi người thương bé bỏng
trong mơ mộng giữa làn mưa mòn mỏi
trong khát vọng giữa mùa đông ướt nhèm
trong lem lấm trong đời không hoàn hảo
trong bờ vai anh trong cái ôm.
Cơn mưa đêm sao rơi rụng thật lâu
và mưa về trôi ùa miền kí ức
mây xám xịt che trăng tròn không sáng
và loáng thoáng rơi giữa đời đổi thay
mấy cơn mưa nào có chịu giống nhau
chỉ khe khẽ trong mưa ta ngồi viết
ta là ai giữa đêm huyền trôi mãi
ta bé nhỏ vì thế ta có nhau.
TP. HCM
14/05/2025
Một ngày thật dài của cả hai ta.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.