Ta dõi mắt theo đang lượn bay - đàn ngỗng,
Nhưng vẫn ở lại cùng với dòng sông.
Cùng cây dương đắng như rực sáng,
Cùng vẫn đang nóng bỏng cánh đồng.

Cùng con đường quê xe đang sa lầy
Dây điện o o kéo dài vô vọng.
Cùng cánh rừng, xích lại bằng những cơn mưa,
Trong lấp lánh những ánh băng đầu mùa.

Chúng ta ở lại, chẳng nỡ rời xa
Cùng bầu trời nơi ngôi sao sớm hiện ra,
Cùng bóng tối của các nhà ga tĩnh mịch
Mà các đoàn tàu hoả lướt qua.

Chúng ta ở lại nơi đầm lầy, nước đọng
Chìm sâu trong những thiếu thốn, nhọc nhằn,
Dưới tiếng gào đáng thương không dứt,
Bão tuyết Nga – tiếng phụ nữ rên ngân.

Điều gì níu giữ chúng ta ở lại?
Câu hỏi này chẳng ai trả lời thay...
Điều đơn giản, trong thẳm sâu tâm khảm:
Chỉ nơi đây, ở rìa thế giới này
Chúng ta là chính mình mãi mãi.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)